Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khủng Bố Và Đàn Áp Chẳng Lẽ Ngồi Ghế Bảo An?!

01/09/200700:00:00(Xem: 6479)

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 34, ngày 01-09-2007

Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc khóa thứ 62 sẽ bắt đầu khai mạc vào ngày 18-9-2007 và kéo dài đến tháng 12-2007. Chương trình nghị sự sẽ gồm phần thảo luận tổng quát từ ngày 25-9-2007 đến ngày 3-10-2007. Trong phần này có việc bầu 5 “thành viên không thường trực” mới của Hội Đồng Bảo An, chiếu theo quy luật 142, quyết định 61/402. Theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, Hội Đồng này có chức năng và quyền hạn chủ yếu là “duy trì hòa bình và an ninh quốc tế phù hợp với các nguyên tắc và mục tiêu của Liên Hiệp Quốc” cũng như “giới thiệu cho Đại Hội Đồng việc bổ nhiệm Tổng Thư Ký và cùng với Đại Hội Đồng bầu ra các Thẩm phán của Tòa án Công lý Quốc tế” (ngoài ra còn nhiều chức năng khác nữa). Thành ra, nói theo kiểu Đông phương, đây là việc “bình thiên hạ”!

Tại Á Châu, các quốc gia từng ngồi ghế thành viên không thường trực Hội Đồng Bảo An là Nhật Bản, Malaysia, Philippin, Nam Hàn, Indonesia, Singapore, Thái Lan, Ấn Độ, Pakistan và Sri Lanka. Trong khi đó, những quốc gia chưa từng được vinh dự làm loại thành viên ấy có Cambodia, Việt Nam, Lào, Miến Điện, Bắc Hàn, Brunei và Mông Cổ. Bốn trong các nước chưa vào này có nền chính trị độc tài chuyên chế và chà đạp nhân quyền dữ dội. Đó cũng là lẽ thường tình, vì ai cũng rõ trước khi bình thiên hạ thì phải biết “trị quốc”, mà muốn trị quốc thì phải “an dân”.

Năm nay, Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bỗng được nhiều quốc gia Á Châu đề nghị như nước ứng cử vào ghế thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo An với nhiệm kỳ 2 năm. Thành ra Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng sẽ đến New York, Hoa Kỳ và có mặt tại trụ sở Liên Hiệp Quốc vào trung tuần tháng 9, nhân khai mạc Đại Hội Đồng khóa 62. Tại đây, ông ta sẽ đọc một bài diễn văn, đồng thời vận động để VNCS trở nên thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.  Là người Việt Nam, chúng ta không chống đối việc quê hương mình được ngồi vào ghế thành viên Bảo an ấy, chúng ta chỉ muốn VN phải có tư cách tương xứng với vị trí đáng ngưỡng mộ này. Nhưng nhìn vào thực tế, thì nhà nước CS đã “trị quốc, an dân” thế nào trước khi toan tính bước lên vũ đài quốc tế mong làm công việc “bình thiên hạ”"

Không phải xét đâu xa, chỉ chỉ cần nhìn các biến cố gần đây trong nước, khởi từ đầu năm 2007. Trước tiên là loạt đàn áp dữ dội “chưa từng có từ hơn 20 năm nay” đối với phong trào dân chủ, qua việc giam cầm tùy tiện, xét xử phi pháp và kết tội nặng nề nhiều nhà bất đồng chính kiến đấu tranh bất bạo động (toàn những tòa án phi công lý, thế mà đòi được bầu các thẩm phán của Tòa án Công lý hoàn vũ!) Tiếp đến là việc đàn áp thẳng tay và thô bạo hàng ngàn dân oan khiếu kiện đất đai, mà rõ nét nhất là trong đêm 18 rạng ngày 19 tháng 07 trước Văn phòng 2 Quốc hội CS tại Sài gòn. Đuổi họ về lại địa phương, lũ cướp ngày tiếp tục cho các dân oan tay trắng này những lời hứa cuội kèm nhiều hăm dọa, khiến từ hôm 03-08-2007, họ lại lục tục lên Sài Gòn, ra Hà Nội và lại tiếp tục gặp phải những bộ mặt quan lớn dửng dưng chai lỳ, những bộ mặt chó săn điên cuồng tàn bạo, những bộ mặt bồi bút vô tâm gian dối.

Động lòng từ bi, ngài Hòa Thượng Thích Quảng Độ, một trong hai lãnh đạo tối cao của Phật giáo Thống nhất, đã sai vị Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội của Giáo hội là Thượng tọa Thích Không Tánh dẫn một phái đoàn ra Hà Nội cứu trợ Dân oan khiếu kiện, với cùng số tiền 300 triệu đồng VN như ngài Hòa thượng đã phân phát cho đồng bào tại Văn phòng 2 Quốc hội ở tại Saigon hôm 17-7. Thế nhưng lối “trị quốc an dân” của Cộng sản chính là dùng lực lượng công an giải tán khối Dân oan biểu tình trước tân Trụ sở Tiếp dân tại số 110 Cầu Giấy và ngăn chận không cho ai vào đường này từ hôm 21-8, rồi đến sáng 23-8 thì bao vây, cướp giật và thô bạo áp giải về đồn vị Thượng tọa đang hiện thân đức Bồ Tát cứu khổ cứu nạn để trừng trị ngài. Chưa hết, tại đây, viên Thứ trưởng Công an, thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, sau một màn vu khống thóa mạ Giáo hội Phật giáo Thống nhất, đã thóa mạ vu khống đám dân oan (đang bị các đồng chí đồng đảng đồng nghiệp của ông “nướng trên lò bạo ngược, đẩy xuống hố tai ương”) với những lời lẽ như sau: “Cái gọi là Dân oan khiếu kiện đó chỉ là những kẻ xấu, kẻ giả mạo. Họ giàu có bạc triệu, bạc tỉ, nhưng họ bị xúi giục mà đi khiếu kiện để quấy phá Nhà nước. Tôi cấm ông cứu trợ, vì cứu trợ là giúp cho bọn xấu này”!"

Hai hôm sau, ngày 25-8-2007, ba cơ quan ngôn luận lớn nhất của CS Hà Nội là đài VTV3, Thông Tấn Xã Việt Nam và báo Nhân Dân liền phối hợp cùng nhau “đánh hội đồng” dân oan và các vị lãnh đạo Phật giáo. Những cái loa vô liêm sỉ này vu cáo Thượng Tọa Thích Không Tánh đã “cấu kết với các thế lực thù địch và bọn phản động lưu vong ở nước ngoài, lợi dụng tôn giáo và một số phần tử cơ hội chính trị trong nước để âm mưu dụ dỗ, mua chuộc những người khiếu kiện, kích động họ tham gia biểu tình”. Những chiến sĩ dân chủ tại Hà Nội tiếp tay hỗ trợ dân oan như anh Nguyễn Khắc Toàn thì bị báo Nhân Dân vu khống là “một kẻ đầu cơ chính trị”, trợ lực Thượng tọa Không Tánh để “phục vụ ý đồ của mình”; như chị Lê Thị Kim Thu, dân oan khiếu kiện trường kỳ và là một hạt nhân của phong trào dân oan tranh đấu, thì bị báo Nhân Dân chụp cho cái mũ “hung hăng khiếu kiện, còn kích động, lôi kéo người khác gây rối lung tung”! 

Đang khi ấy ở Sài gòn, các chiến sĩ dân chủ Khối 8406 như Vũ Thanh Phương, Lư Thị Thu Duyên, Lư Thị Thu Trang, Lương Văn Sinh đang hỗ trợ dân oan tái khiếu kiện thì bị phong tỏa, hăm dọa, bắt đi thẩm vấn. Còn đồng bào miền Tây và một số quận huyện nội ngoại thành Sài Gòn tiếp tục biểu tình khiếu kiện trước Văn phòng 2 Chính phủ số 7 đường Lê Duẩn hay Văn phòng Tiếp dân 2 của Trung ương số 210 đường Võ Thị Sáu thì lại lâm vào cảnh như 27 ngày khiếu kiện trước đây: ăn đợi nằm chờ, ngủ bờ ngủ bụi, biểu ngữ căng lên liền bị cướp lấy, diễu hành trên lộ bị chặn trước chặn sau, trước đôi mắt cú vọ của đám công an mật vụ ngày ngày rình rập và cái nhìn dửng dưng của đám “ddầy tớ nhân dân” đêm đêm toan tính mọi cách làm họ nản lòng.

Điều mỉa mai trơ trẽn hơn nữa trong trò “trị quốc an dân” kiểu cộng sản là báo Nhân Dân cứ lập lại cái điệp khúc bịp bợm cũ mèm: “Nhà nước của dân, do dân, và vì dân” và cả câu nói của Hồ Chí Minh, tên tội đồ số một dân tộc: “Nước ta là nước dân chủ. Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân”!" Nhưng mồm ngoác lên “của dân, do dân, và vì dân” bao nhiêu thì CSVN càng không dám và không muốn đứng ra giải quyết khiếu kiện bấy nhiêu, cứ bao che, đùn đẩy, đổ vấy trách nhiệm cho nhau mãi. Qua chuyện dân oan đi khiếu kiện, báo Nhân Dân còn đánh phèng la rằng phải “cảnh giác trước âm mưu của các thế lực thù địch, phản động lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo của nhân dân để kích động chống phá Nhà nước, gây rối trật tự công cộng”.

* Thật ra, nói Cộng sản không hoàn toàn “an dân” thì chưa đúng hẳn. Đảng cũng có một lối an dân riêng, nói cho chính xác là trấn an, là làm an lòng hai hạng người trong xã hội. Trước hết là đám đồng chí, đồng đảng, đồng lõa, đồng bọn đã gây ra những vụ tham nhũng tầy trời mà vì để tránh cơn phẫn nộ của nhân dân, đảng tạm thời cho chúng vào nhà đá. Tuy nhiên đảng đã trấn an chúng thế này: nhờ các chú đã khéo chia chác và chạy chọt, đồng thời để bảo vệ uy tín đảng và làm an lòng những đảng viên cao cấp có dính líu, nên đảng sẽ cải đổi tội danh các chú từ ghê gớm thành bình thường, chuyển án phạt các chú từ nặng nề thành nhẹ bổng. Hãy chịu khó ở tù vài năm, đóng vai trò Lê Lai cứu chúa, đảng sẽ qua những dịp ân xá và đặc xá mà kíp trả lại tự do cho!!! Đó là điều vừa xảy ra qua vụ xử án Bùi Tiến Dũng, nguyên Tổng giám đốc PMU 118, ngày 7-8-2007 mới rồi, với mức án dành cho y là 13 năm tù (6 năm tội đánh bạc, 7 năm tội đưa hối lộ, không có tội tham nhũng và tội rút ruột nhiều công trình quan trọng). Người dân trong nước lắc đầu ngao ngán bất mãn trước công lý của chế độ “của dân, do dân, vì dân” này, nhưng nhiều ông lớn trong Bộ chính trị và Trung ương Đảng, trong Viện kiểm sát, Bộ Công an, thậm chí cả con  rể TBT Nông Đức Mạnh có dính líu vào vụ nầy đều đã thở phào nhẹ nhõm nhờ kiểu “an dân” đặc biệt của đảng ta!

Hạng người thứ hai được đảng trấn an để đến lượt họ trấn an quần chúng, đó là nhiều vị lãnh đạo tinh thần, chức sắc tôn giáo vốn đã trở thành đồng minh và đồng lõa với đảng. Đảng ban cho họ nhiều ân huệ, nghĩa là đủ thứ giấy phép tổ chức, xây dựng, xuất ngoại. Tổ chức lễ hội hoành tráng, xây dựng thánh thất hùng vĩ, xuất ngoại du lịch viếng thăm. Nhiều vị được trớn đang giở trò “mục vụ xin tiền” hết sức xấu hổ, mất cả thanh danh, làm tổn hại uy tín của cộng đồng giáo hội. Có khi đảng còn làm an lòng họ bằng giấy khen, huy chương, huân chương “ddại đoàn kết dân tộc”! Dĩ nhiên cũng phải đáp lễ, làm đảng an lòng lại bằng cách đem tiếng thơm “nhà nước cho tự do tôn giáo” ra hải ngoại, mang bạc (đôla) về quốc nội cho nhà nước, nhất là dâng lên đảng thứ vàng ròng là sự im lặng : im lặng trước sai lầm và tội ác của đảng, trước cảnh khốn cùng của dân oan khiếu kiện, công nhân đình công, lao nô xuất khẩu, trước những phiên tòa kết án bất công các nhà đối kháng dân chủ và các lãnh đạo tinh thần đồng đạo hay đồng nghiệp.

* Thành ra chiến dịch biểu tình rầm rộ đòi nhân quyền của đồng bào tại Hoa Kỳ, trước trụ sở LHQ suốt thời gian Đại Hội Đồng nhóm họp và bầu Thành viên không thường trực, cũng như chiến dịch của mọi đồng bào khắp thế giới viết thư đến vị đại sứ của nước mình ở LHQ, yêu cầu ông đưa ra điều kiện để bỏ phiếu cho VN trở nên TVKTT là VN phải cam kết tôn trọng mọi nhân quyền và dân quyền, chiến dịch đó là hoàn toàn chính đáng, đáng hoan nghênh và ủng hộ. Bằng không thì hãy vận động cho được khoảng 65 quốc gia thành viên bỏ phiếu chống (hơn 1/3 tổng số thành viên LHQ là 192 quốc gia) để ngăn CSVN chiếm chỗ vinh dự này. Vì chẳng lẽ đàn áp khủng bố lại nghiễm nhiên ngồi vào ghế Bảo an"

BAN BIÊN TẬP (bán nguyệt san Tự do Ngôn luận)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Có anh bạn đồng hương và đồng nghiệp trẻ, sau khi tình cờ biết rằng tôi là dân thuộc bộ lạc Tà Ru (tù ra) bèn nhỏ nhẹ khen: Không thấy ai đi “cải tạo” về mà vẫn lành mạnh, bình thường như chú! Chưa chắc đó đã là lời chân thật, và dù thật thì e cũng chỉ là câu khen trật (lất) thôi! Nói tình ngay, tôi không được “bình thường” hay “lành mạnh” gì lắm. Tôi ít khi đề cập đến những năm tháng lao tù của mình, giản dị chỉ vì nó rất ngắn ngủi và vô cùng nhạt nhẽo.
Trước hết nói về thị trường địa ốc ở Trung Quốc hiện chiến 25-30% GDP – so với 9% GDP ở Mỹ năm 2006 tức là vào lúc cao điểm trước cuộc khủng hoảng địa ốc 2007-08. Nhà đất chiếm 80% tài sản của dân Tàu (so với 40% ở Mỹ). Người Hoa không có nhiều cơ hội đầu tư vào cổ phiếu hay trái phiếu như ở Hoa Kỳ nên để dành tiền mua nhà nhất là khi giá nhà tăng liên tục từ 30 năm nay (trừ những lúc giá cả khựng lại trong ngắn hạn như vào năm 2014.) Ngành địa ốc ở Trung Quốc nếu suy sụp trong một khoảng thời gian dài sẽ ảnh hưởng đến GDP, và trực tiếp tác động lên dân chúng vốn dựa vào giá nhà như khoảng đầu tư lớn nhất trong đời chuẩn bị cho cưới hỏi, hưu trí hay gia tài để lại con cháu. Cho nên Bắc Kinh vô cùng thận trọng quản lý khủng hoảng địa ốc để không nổ bùng trở thành bất mãn xã hội như trường ở Mỹ năm 2007 vốn dẫn đến Donald Trump và Bernie Sander năm 2016 và 2020. Khủng hoảng kinh tế nguy hiểm ở chỗ từ một đốm lửa nhỏ trong chớp mắt lây lan thành trận cháy rừng, lý do nơi tâm lý
Lời người dịch: Chủ nhật vừa qua, Chủ tịch Tập Cận Bình đã kêu gọi Đài Loan gia nhập Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, điều mà Tổng thống Thái Anh Văn đã bác bỏ rõ ràng. Vào tuần trước đó, Trung Quốc đã nhiều lần điều máy bay chiến đấu đến vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan. Hiện nay, Lầu Năm Góc đã thừa nhận rằng các giảng viên Mỹ đang bí mật huấn luyện cho quân đội Đài Loan.
Trước khi đội Việt Nam gặp đội Tàu China trong giải đấu chọn đội đại diện Châu Á dự World Cup Qatar 2022 ở bảng B ngày 7 tháng 10 năm 2021 thì báo chí quốc tế đưa ra nhiều nhận xét nhưng tổng quát là trình độ 2 đội coi như ngang ngửa nhau. Đội nào cũng có cơ hội thắng đội kia.Tuy vậy, cũng có vài ý kiến lo ngại rằng yếu tố chính trị sẽ xen vào chuyện thể thao- một trận đấu mang nhiều ý nghĩa danh dự của quốc gia.
Sau 2 năm vật lộn với dịch Covid-19, tình hình kinh tế Việt Nam đang đứng trước viễn ảnh u tối nhất kể từ khi Đổi mới 35 năm trước đây (1986). Theo Tổng cục Thống kê Việt Nam thì: “Tổng sản phẩm trong nước (GDP) quý III/2021 ước tính giảm 6,17% so với cùng kỳ năm trước, là mức giảm sâu nhất kể từ khi Việt Nam tính và công bố GDP quý đến nay. Trong đó, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản tăng 1,04%; khu vực công nghiệp và xây dựng giảm 5,02%; khu vực dịch vụ giảm 9,28%.“
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.