Hôm nay,  

Việt Nam: Nhân Quyền Của Dân Hay Của Đảng?

17/08/200700:00:00(Xem: 7753)

Hoa Thịnh Đốn.-  Sau các đợt đàn áp những người đấu tranh đòi dân chủ, tự do và đòi đất, đòi nhà, đòi lương bổng công bằng từ đầu năm đến giờ, đảng Cộng sản Việt Nam đã ra lệnh cho cán bộ Tư tưởng và Tuyên giáo sử dụng  đủ loại  ngôn ngữ “thù nghịch” viết bài chống lại những người cổ võ cho  nhân quyền ở trong nước.

Thái độ “hằn học” nhất phát ra  từ cửa miệng Trần Duy Hương trên  Tạp chí Cộng sản (131-2007) : “Một số phần tử ở trong nước và tổ chức phản động nước ngoài đang lợi dụng chiêu bài "dân chủ", "nhân quyền" để chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ ta. Chiêu bài đó được một số thế lực thù địch ở nước ngoài phụ họa. Đây là việc làm sai trái cần đấu tranh, phê phán và vạch mặt kịp thời để mọi người thấy được bản chất xấu xa, bộ mặt thật của họ, nhằm góp phần bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta.

 Gần đây, một số người đã nhen nhóm tổ chức ra những cái gọi là "Đảng Dân chủ nhân dân", "Đảng Thăng tiến", Tổ chức 8406, Hội kêu oan, Hội nối vòng tay lớn..., ra Tuyên ngôn tự do, dân chủ cho Việt Nam, v.v và v.v..

Vậy họ là ai" Đó là một số người có quan điểm chính trị cơ hội một cách rõ ràng, hệ thống, có tham vọng chính trị lớn, trong đó có cả những kẻ đội lốt tôn giáo; một số người bất mãn, dao động về chính trị; một số người có nhận thức mơ hồ, không phân biệt được phải trái, đúng sai, bị kích động, lôi kéo, ngày càng lún sâu vào con đường lầm lạc.”

Thứ nhất, “dân chủ” và “nhân quyền” không phải là một “chiêu bài”  mà là “quyền” của người  dân.  Khi người dân phải đấu tranh  để đòi lại là khi Nhà nước  đã cướp mất các quyền ấy của họ.

Thứ nhì,  “bản chất xấu xa” của Nhà nước, khi không tôn trọng quyền của  dân, cũng cần phải bị “vạch mặt kịp thời” để thấy “bộ mặt thật”  của chế độ và  để “góp phần bảo vệ” quyền lợi của dân. 

Thứ ba, Đảng và nhà nước Việt Nam là lớp người đã có “nhận thức mơ hồ” về dân chủ và nhân quyền nên đã  “ddảng hoá” cả quyền làm chủ đất nước của nhân dân để lập ra hệ thống cầm quyền không phải “của dân, do dân và vì dân” mà là “của đảng, do đảng và vì đảng”.

Thứ tư, Cuộc bầu cử Quốc hội  (20/5/2007) và sự thành hình Chính phủ  khóa XII (25/7/2007) duy trì Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước và Nguyễn Tân Dũng, Thủ tướng cũng chỉ làm theo lệnh đảng.  Nhân dân không có quyền gì trong việc chọn người lãnh đạo đất nước.  Trong khi Quốc hội lại chỉ có 10 phần trăm trong số  493 Đại biểu không phải là đảng viên nên cơ chế  “ddảng cử dân bầu” đã biến thành tổ chức “bù nhìn” để  hợp pháp hóa các quyết định của đảng.

Ngay cả sáng kiến, lần đầu tiên trong lịch sử đảng CSVN, để cho dân được quyền  “tự ứng cử” vào Quốc hội XII  đã biến thành trò hề khi chỉ có một trong số 30  người  được đảng cho phép “tự ứng cử” đắc cử vào Quốc hội.
Vì vậy mà từ hơn 50 năm qua người dân hai miền Nam-Bắc cứ phải nhắm mắt mà sống với môi trường gỉa tạo như thế nên dù phải  ăn nhiều “bánh vẽ” dân chủ, tự do và bầu cử họ vẫn phải nói là bánh thật.  Không nói bánh thật là vướng vào vòng lao lý như đã xẩy ra cho Linh mục Nguyễn Văn Lý, hai Luật sư trẻ Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và nhiều người đấu tranh khác.

Hương  còn “soi mói”  thêm trong bài viết : “Mục tiêu chủ yếu của họ (những người tranh đấu chống đảng) vẫn là những hoạt động nhằm phủ định chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh; tấn công vào Cương lĩnh, đường lối đổi mới trong xây dựng chủ nghĩa xã hội của Đảng ta. Họ tìm mọi cách bóp méo, xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước ta; bôi nhọ quá khứ cách mạng, xuyên tạc lịch sử, hòng chia rẽ nội bộ Đảng, chia rẽ Đảng với Nhà nước; cô lập, "phi chính trị hóa" lực lượng vũ trang; kích động một số trí thức, văn nghệ sĩ, sinh viên, học sinh nhẹ dạ cả tin; kích động một số người từng tham gia hoạt động cách mạng trước đây có tâm trạng bất mãn; chia rẽ tôn giáo, dân tộc, chia rẽ miền Bắc với miền Nam... hòng phá vỡ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Mục đích cơ bản của họ là làm suy yếu Đảng, tiến tới xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng đối với xã hội; thực hiện đa nguyên, đa đảng, lập các đảng phái phản động nhằm đưa đất nước đi theo con đường khác.”
Tại sao hàng ngũ đấu tranh chống đảng CSVN  lại đòi  xóa đi Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh "  Vì Chủ nghĩa này đã bị các dân tộc tiến bộ trên thế giới, kể cả nước Nga , loại bỏ do những sai lầm, tội ác và hậu qủa nghiêm trọng của  nó gây ra cho nhân loại từ sau Cuộc Cách mạng tháng 10 ở Nga năm 1917.


Ước lượng có trên 100 triệu mạng sống con người  trên Thế giới đã bị các chế độ Cộng sản  tiêu diệt trong Thế kỷ 20, trong đó ước tính không dưới 3  triệu  người  Việt Nam đã chết vì những sai lầm của Chính quyền Cộng sản của Hồ Chí Minh gây ra. 
Nhưng khi Trần Duy Hương   lên án các cuộc đấu tranh chống đảng, đòi dân chủ, nhân quyền có âm mưu “phá vỡ khối đại đoàn kết toàn dân tộc” là Hương đã vu khống những người yêu chuộng tự do,dân chủ và nhân quyền.  Hương quên rằng, sau 32 năm chiếm được miền Nam, thống nhất đất nước, đảng CSVN vẫn chưa đòan kết được lòng người  hai miền Nam - Bắc.  Ngay trong nội bộ đảng và quân đội CSVN vẫn còn tình trạng chia rẽ địa phương, vẫn còn có những kẻ Bắc nắm quyền “cai trị  người miền Nam”.

Việc đảng CSVN, do phe cánh lãnh đạo bảo thủ giáo điều gốc hai miền Trung và Bắc quyết định  khai tử  không nhang khói hai tổ chức tay sai  Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam và  Chính phủ “bù nhìn” Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam năm 1976 và sau này đến lượt “Câu Lạc bộ những người Kháng chiến” đã gây bất mãn cho hàng ngũ  “những người Nam bộ ” vẫn còn sờ sờ ra đấy.

Ngoài ra còn phải kể đến những lời thống trách và lên án  đảng đã “phản bội cuộc cách mạng dân tộc”, phản bội xương máu những người đã hy sinh của Tướng Trần Độ, người tỉnh Thái Bình và của các ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn trong Nam v.v… từ sau 1975  chưa bị quên lãng.

 NGUYỄN DUY QÚY

Ngoài Trần Duy Hương, Tạp chí Cộng sản còn phổ biến  bài viết nhằm bảo vệ quyền cai trị đất nước cho đảng của Nguyễn Duy Qúy. Bài này cũng  có luận điệu chống các lực lượng đòi  đảng phải tôn trọng  “dân chủ” và “nhân quyền”.

Quý viết trong số báo 129 (2007) : “ Trong lúc nhân dân Việt Nam đang phấn khởi, tự hào với những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của 20 năm đổi mới toàn diện đất nước, hăng hái thực hiện Nghị quyết Đại hội X của Đảng Cộng sản Việt Nam, thì các thế lực thù địch tiếp tục gia tăng các hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam. Một trong những thủ đoạn của chúng là dùng chiêu bài "dân chủ, nhân quyền". Cái gọi là "dân chủ, nhân quyền" mà các thế lực thù địch thường rêu rao, đâu phải dân chủ, nhân quyền theo đúng nội hàm của khái niệm này. Đây là một mưu toan, một chiêu bài mà các lực lượng thù địch tuyên truyền, xuyên tạc, bôi nhọ Việt Nam trên trường quốc tế, gây rối, chia rẽ, tạo ra tình trạng mất đoàn kết trong nhân dân Việt Nam. Đặc biệt, con bài "dân chủ, nhân quyền" còn được họ sử dụng như một công cụ trong chính sách đối ngoại, thông qua đó lấy cớ để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam...”

 “Một số nước phương Tây đã và đang dùng chiêu bài quyền con người để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác. Họ tự cho mình có quyền "can thiệp nhân đạo" và quảng bá quan niệm "quyền con người không có biên giới", "nhân quyền cao hơn chủ quyền" để phủ nhận quyền của các dân tộc, nhất là quyền tự quyết định vận mệnh hay tự lựa chọn con đường phát triển của các dân tộc.”

Nhưng tại sao  đảng CSVN lại sợ dân chủ và nhân quyền đến thế " Phải chăng vì quyền con người chưa từng được đảng Cộng sản tôn trọng ở Việt Nam nên mỗi khi có những đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam, nhất là từ các Tổ chức nhân quyền, nhân đạo và của các Chính phủ  nước ngoài đã làm cho đảng nhức nhối, lo lắng cuống lên như đỉa phải vôi.

Nhưng khi Nguyễn Duy Qúy bạo ngôn cho rằng đòi dân chủ, nhân quyền đến từ các nước bên ngoài Việt Nam là “một mưu toan, một chiêu bài mà các lực lượng thù địch tuyên truyền, xuyên tạc, bôi nhọ Việt Nam trên trường quốc tế, gây rối, chia rẽ, tạo ra tình trạng mất đoàn kết trong nhân dân Việt Nam” là hành động chạy tội, chủ tâm đổi trắng thay đen của đảng và nhà nước.

Qúy còn lọan ngôn khi lên án một số nước Tây phương muốn sử dụng con bài  “dân chủ, nhân quyền"  “ddể can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam” là một nhận định có tính hỏang loạn vô bằng cớ cốt để chống chế, che dấu những khuất tất và sợ hãi của những kẻ sợ mất quyền cai trị đất nước.

Nhưng những người như Trần Duy Hương và Nguyễn Duy Qúy có biết rằng những kẻ ăn vụng mà không biết chùi mép thì cái đuôi sẽ lòi ra"  (08/07)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 09/05/2024, đảng CSVN tung ra 5 “điều răn” mới quy định tiêu chuẩn gọi là “chuẩn mực đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên trong giai đoạn mới”, nhưng liệu có dậy được ai không? Tất cả 5 Điều chứa đựng những tiêu chuẩn đã có từ lâu, nhưng thất bại vì những chứng hư tật xấu trong đảng vẫn tồn tại, đứng đầu là tham nhũng, tiêu cực và chủ nghĩa cá nhân, lợi ích nhóm...
Trong thời gian gần đây, thế giới đã chứng kiến cuộc khủng hoảng lãnh đạo chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ ngày quốc gia Á châu này nằm trong tay thống trị của đảng Cộng Sản gần một nửa thế kỷ. Tính từ tháng Năm, 2022 đã có hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, một trưởng ban kinh tế trung ương, chủ tịch quốc hội, và một thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức trung ương bị cách chức vì chiến dịch chống tham nhũng. Bộ Chính Trị Khóa 13 cũng bị mất năm ủy viên hiện chỉ còn 13 người. Nhiều nhà quan sát chính trị tự hỏi đã đến lúc Việt Nam chuyển biến thành một nước dân chủ hay chưa? Kinh nghiệm những nước cộng sản Trung Âu và Đông Âu đã trải nghiệm qua tiến trình này khoảng bốn thập niên về trước có giúp gì cho Việt Nam ngày nay được không? Đây cũng là chủ đề của bài báo này
Dù sống cùng thời nhưng khác nơi nên tôi không gặp Nguyễn Tất Thành lần nào ráo. Giao lưu, tương tác, chit chat … (qua không gian mạng) cũng không luôn. Bởi vậy, tôi chỉ đoán già/đoán non rằng con đường học vấn của ổng không dài và (dường như) cũng không được suôn sẻ gì cho lắm.
Trong lúc đảng chuẩn bị các kỳ họp Trung ương để tìm nhân sự cho khóa đảng XIV thì rộ lên tuyên truyền về “dân chủ Xã hội Chủ nghĩa” ở Việt Nam. Đảng nói văng mạng rằng: “Đặc trưng của dân chủ xã hội chủ nghĩa là quyền dân chủ của công dân không ngừng được mở rộng trong tất cả các lĩnh vực hoạt động của nhà nước, của xã hội mà cơ bản nhất là dân chủ về kinh tế.” Nhưng thực tế không phải như vậy. Tất cả mọi quyết định điều hành việc nước phải “do đảng, vì đảng và của đảng”.
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.