Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thư Người Trong Nước Gửi Người Ngoài Nước

12/08/201000:00:00(Xem: 7579)

THƯ NGƯỜI TRONG NƯỚC GỬI NGƯỜI NGOÀI NƯỚC

Tâm-Thiện & Thiện-Tâm
Cũng như gia-đình quý vị là những người Việt-Nam đã định-cư ở nước ngoài.  Chúng tôi; những kẻ đang còn kẹt ở trong nước luôn mang ước mơ và hoài-bảo được đặt chân đến xứ người, học hỏi và hưởng thụ văn-minh, tự-do, dân-chủ, quyền làm người v.v…
Là thế-hệ lớn lên sau năm 1975. chúng tôi thấu hiểu tâm-tư  cay đắng của các bậc Cha-Ông, Chú-Bác, Cô-Dì miền Nam bị “Tịch Biên Tài-Sản”, bị đẩy đến những vùng mang tên “Kinh-Tế Mới”.  Sống không được nên dắt díu nhau về lại Saigon làm kiếp ăn xin. Có người ngủ tạm qua đêm bên hông ngay căn biệt-thự của chính mình mà đám Cán-Bộ cao cấp thuộc chính-quyền Cộng-Sản đã tiếp-thu làm sở-hữu.
Hàng tỷ câu chuyện của những người tù cải-tạo bị bỏ đói, đánh đập, trù dập, giết chết như một hình thức đòn thù của kẻ chiến thắng dành cho người bại trận.  Hàng triệu chuyến hành trình vượt biển & vượt biên của người Việt-Nam khao khát đi tìm đất sống.  Bao oan hồn còn uẩn khuất nơi biển Đông hay trong chốn rừng sâu núi thẳm.
Chúng tôi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất “Quê-Hương”, quần quật ngày đêm làm việc không kiếm đủ hai bữa cơm ăn.  Nhìn lại chung quanh; nhà cô bạn gái là căn biệt-thự nguy nga, có kẻ hầu người hạ, xe Mercedes, BMW đời mới;  nghe nói bố-mẹ cô trước kia có một thời khố rách áo ôm.  Sau này nhờ khôn khéo, móc nối với giới Cán-Bộ các tỉnh xa miền Bắc, khai-thác quặng mỏ rồi đem bán cho Trung-Quốc.  Chia chác nhau, chẳng mấy chốc trở thành đại-gia.  Hiện gia-đình cô được xếp vào hàng tỷ-phú ở Việt-Nam.  Mặc cho dân nghèo như chúng tôi đói khát, mặc cho giới công-nhân lam lũ khốn khổ.  Cô đi ngoại-quốc shopping như đi chợ.  Vợ chồng cô đã mua rất nhiều bất-động-sản tại Hoa-Kỳ, các con mới hơn 10 tuổi đã gửi chúng đi du-học nước ngoài… Những phương-cách dọn đường để có chỗ dung thân nếu chẳng may phe cánh Cán-Bộ đang làm ăn trở mặt hoặc tài-nguyên quốc-gia khô cạn không còn nơi khai-thác.
Còn anh bạn học ngày xưa của chúng tôi tốt bụng, dễ thương như thế nào bây giờ bỗng trở thành “Hũ Chìm, Hũ Nổi”.  Anh làm Cán-Bộ cao-cấp của một Tỉnh xa.  Suốt ngày họp-hành trong các trà-đình, tửu-điếm; có gái đút cho ăn; có người đấm bóp… để bàn chuyện làm ăn, chiếm cứ đất đai xây nhà cao tầng, chia chác cỗ-phần, tiền ngày càng nhiều thì tình-cảm gia-đình ngày càng ít.  Nhưng chẳng sao, vì cô vợ anh chẳng màng, miễn sao cung cấp cho gia-đình nhà đẹp, xe sang, điện thoại di-động Iphone đời mới và tiền bạc dư thừa là được.  Rất đơn giản!
Đó chỉ là hai ví-dụ điển hình của nền móng gia-đình tại Việt-Nam ngày nay.  Còn triệu, triệu cảnh đạp lên nhau để sống trong mọi lãnh vực, ngành nghề của xã-hội.  Ai ai cũng cần tiền và tiền.  Đô-La xanh là hơi thở.  Đạo-Đức, Lương-Tâm, Luân-Lý, Cương-Thường là những thứ xa-xỉ trong toàn bộ xã-hội Việt-Nam. 


Vẫn biết những đồng tiền bất-chính ăn được trên xương máu dân lành sẽ có lúc phải trả, không trả đời này thì cũng đến đời con cháu họ.  Nhưng nghiễm nhiên, vơ vét cho đầy túi tham vẫn là mục đích hàng đầu của giới “Thưọng-Lưu” trong toàn cảnh xã-hội Việt-Nam hôm nay.  Cho dù những ông tai to mặt bự nhà nước Cộng-Sản Việt-Nam, hiện tại mắc đủ chứng bệnh: mỡ đóng trong tim vì ăn nhậu quá nhiều. Cao máu, đột quỵ vì suy nghĩ gian manh ngày đêm mất ngủ khi không trúng mối thầu bạc tỷ đô-la… Họ như những cây cao ngã đổ thì lớp cây non lại mọc lên, mang dòng máu di-truyền là lòng tham không đáy. 
Nếu ai đi vào các hộp đêm của Saigon hôm nay, sẽ thấy một chai rượu X.O bán với giá nghìn đô là chuyện bình thường.  Thành-phố chật ních xe cộ đủ loại, bầy trẻ con xin ăn, người già lượm rác bên lề mồ-hôi lam lũ; bỗng bất ngờ xuất hiện chiếc “Limousine” kịch kỡm, xa hoa.  Như một quái-vật có bánh xe lăn trên đường.  Mới đây vài thương-gia bắt đầu sắm trực-thăng riêng cho mình để di-chuyển từ tỉnh này qua tỉnh khác.
Có lần người bạn chúng tôi từ ngoại-quốc trở về thăm quê.  Đi ngang một khu phố, cô thấy một biệt-thự năm tầng, màu sắc sặc-sỡ xây cạnh một ngôi nhà lá ọp-ẹp.  Cô bảo: “ước gì chủ căn nhà lầu kia san xẻ với người hàng xóm và xây hai căn nhà bằng nhau, xinh xắn đề huề thì hay biết bao!”  Bác tài-xế (là một Bộ-Đội đã về hưu) liền bảo:  “Ấy! Ấy là chủ thuyết Cộng-Sản đấy - Cộng tất-cả tài-sản của dân và chia đều cho tất cả”.  Rồi bác thở dài:  “Nhưng nào có thực-hiện được; càng ngày tham-nhũng càng nhiều cô ạ.  Khốn khổ cho dân nghèo thế đấy!”
Ai bảo một anh Bộ-Đội xưa không nhìn ra vấn đề"  Ai bảo thế-hệ chúng tôi không ý-thức Giàu và Nghèo là thế nào"  Ai bảo người Việt-Nam hôm nay không biết gì về Cộng-Sản"  Cái chính là không để “Lòng Tham” làm chủ được chính mình, bởi chúng tôi còn nhớ đến câu Mẹ dặn: “Nghèo Cho Sạch.  Rách Cho Thơm”
Lá thư này gửi đến quý vị Việt-nam ở hải-ngoại; những người đang hít thở bầu không khí tự-do, đang có một đời sống ít nhất không phải chạy gạo hàng bữa như chúng tôi.  Không phải chứng kiến những cảnh thú đội lốt người nhan nhản hằng ngày.
Hãy sống trong hòa-bình, nhân-ái.  Đừng gây nên sóng gió, hỏa-ngục cho nhau.  Đừng đối xử cay độc với nhau.  Nhất là trong mùa lễ “Xá Tội Vong-Nhân”.  Tình-thương và lòng tha-thứ có thể hóa giải những uất-ức của chính nội tâm mình.  Và theo quy luật của Đất-Trời.  Cuối cùng rồi  “Thiện” sẽ thắng “Ác”. 
“Cuộc Đời Sắc Sắc Không Không.
Sao Không Chịu Sống Trọn Lòng Với Nhau"""”
Kính Bút,
Tâm-Thiện & Thiện-Tâm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.