Hôm nay,  

Giải Túc Cầu Thế Giới 2010: Fifa - World Cup

25/06/201000:00:00(Xem: 6166)

Giải Túc Cầu Thế Giới 2010: Fifa - World Cup

Đào Như
Thể thao luôn luôn nhuộm màu sắc chính trị. Trong những trường hợp khá đặc biệt, tiếng còi của trọng tài trong giải túc cầu làm sao dấu được bản chất chính trị tiềm ẩn ở trong đó. Dù cho đôi khi trọng tài không hề ý thức về điều ấy, nhưng mỗi khi khán giả nhìn thấy tận mắt trên màn ảnh truyền hình sự sai trái của tiếng còi thổi phạt của trọng tài, lập tức khán giả sẽ phủ trên tiếng còi sai lầm ấy một màu sắc chính trị. Tiếng còi của trọng tài Koman Coulibaly thổi phạt việt vị cú đá của tiền vệ Hoa kỳ, Maurice Etu, tung luới Slovania hôm thứ sáu 18/6 vừa rồi là một điển hình. Dù cho Hội Đồng Cố Vấn Fifa-World Cup-2010 hôm thứ hai 21/6 đã loại trọng tài Koman Coulibaly ra khỏi các trận đấu lần tới, cũng không thể nào hoàn toàn làm trong sáng được tinh thần thể thao khỏi sự xâm lấn ô nhiễm của chính trị. Tinh thần quốc gia, chủng tộc, tôn giáo, đã biến thành những gêne khắc sâu vào trên dây nhiễm thể-chromosomes-của mỗi con người. Là người Mỹ, đương nhiên chúng ta phẫn nộ trước tiếng còi sai lầm của trọng tài Coulibaly. Và một lần nữa người Mỹ có quyền đòi hỏi Hội Túc Cầu Thế Giới đặt lại vấn đề định nghĩa một cách phân minh thế nào là việt vị" Nguyên tắc phạt việt vị có còn thích hợp với lối chơi thần tốc của môn túc cầu hiện đại nữa không" Nhân vụ việc này, chúng ta cũng có quyền đề nghị rà soát lại luật chơi của túc cầu phải được phân minh, công bằng, trong sáng và nhân đạo hơn. Ai trong chúng ta cũng hơn một lần xúc động khi nhìn người thủ môn bơ vơ đứng trước bảo vệ khung thành đối diện với quả phạt đền-penalty-tàn bạo. Hiện tại trọng tài túc cầu là ‘Ông Trời’ trên sân cỏ. Trọng tài phán là không ai được quyền xét lại, không ai được quyền review, ngay cả Thượng Đế nếu ngài có mặt trong hàng ngũ các quan khách trên cầu trường Ellis Park Stadium-hôm ấy. ngài cũng đành trói tay. Điều đó có đúng không" Nhân vô thập toàn-Nobody perfect- tư tưởng đó ai cũng biềt-từ Đông sang Tây, từ Cổ chí Kim. Là người ai cũng có thể có sai lầm, Coulibaley là người, vậy Coulibaly phạm phải sai lầm đâu phải là chuyện ngoại lệ. Vấn đề đặt ra ở đây là luật lệ Túc Cầu Thế Giới đã sai lầm ban cho trọng tài quá nhiều quyền hạn như “Ông Trời” trên sân cỏ. Khi ‘Ông Trời’ Coulibaly phán thì đừng có hòng mà sửa lại, trừ phi Quốc Hội Hoa kỳ đề xuất một Tu chính Án mới để sửa đổi bổ túc Hiến pháp của Hội Túc Cầu Thế Giới. Dù cho việc này có thể thật sự xảy ra đi nữa, thì cũng muộn rồi. Không có luật hồi tố những gì trọng tài đã phán, kết quả sai lầm của trận đấu Hoa kỳ và Slovania vẫn vậy, không ai sửa được. Do vậy tu chính án ấy nếu có, thì chỉ có hiệu lực cho những mùa túc cầu sắp tới mà thôi.


Do đó kết quả huề 2&2 của trận đấu giữa Hoa kỳ và Slovania hôm 18/6 đã đem lại sư hân hoan phấn khởi cho đội Slovania bao nhiêu thì cũng đem lại sự lo âu cho Coach Bob Bradley của đội tuyển Hoa Kỳ bấy nhiêu. Trước mắt Coach Bradley trận đấu vào thứ tư tuần tới 23/6 với đội tuyển Algeria được xem như một thử thàch to lớn của nước Mỹ. Mỹ phải thắng! Yes, We Can. Nhưng thắng bằng cách nào đây" Cả một câu hỏi đang xoáy lốc trong tư tưởng của những ai đã từng quan tâm đến vận mệnh tương lai túc cầu Hoa kỳ.
Có ai ngờ và tôi tin rằng ngay cả Koman Coulibaly cũng không ngờ tiếng còi thổi phạt việt vị sai lầm của ông đã đẩy nước Mỹ của chúng ta đến bên bờ vực thẩm! Chắc trọng tài Coulibaly vẫn còn đâu đó, ông có thấy xấu hổ và ân hận khi ông nhìn thấy những nét căng cứng cả khuôn mặt của coach Bradley hôm nay 23/6 tại vận động trường Lotus Versfeld-Pretoria" Có cả sự hiện diện của nguyên Tổng thống Hoa kỳ, Bill Clinton, trên khán đài danh dự! Thế mới biết quyết tâm của Mỹ đoạt cho được cái Ticket để đi vào vòng nhì của giải Fifa World Cup-2010, lớn lao biết là chừng nào. Trước giờ xung kích toàn đội Hoa kỳ bị đặt dưới tình trạng báo động của tình thế đòi hỏi chiến thắng đánh gục cho bằng được Algeria hôm nay. Mặc dầu ai cũng cũng biết đội tuyển Túc cầu Quốc gia Algeria là một đội mạnh đang lên với những tên tuổi lẫy lừng của 3 tiền vệ như ba mủi nhọn: Rafik Djebbourg, Karim Matmour, Karim Ziani và bức tường đồng kiên cố chưa từng gục ngả, thủ môn Rais M’Bohli.
  Ấy thế mà đội bóng Hoa kỳ đã làm nên lịch sử. Ở giây phút chót bù thêm của trận đấu: 91:45, tiền vê Hoa kỳ Landon Donovan bất ngờ đá tung lưới Algeria, sau khi Bức Tường Đồng Rais M’Bolhi ngả quỵ trước mũi giầy của anh! Từ khán đài danh dự nguyên Tổng thống Bill Clinton đứng lên vung tay reo hò cổ vỏ đội nhà. Ông hoà mình cùng đồng bào Hoa Kỳ tung cờ vẫy tay hoan hô đội tuyển Hoa kỳ. Nhiều người Mỹ tung Cờ Hoa reo hò, họ trưng cao biểu ngữ “YES, WE  CAN ”, một tiêu đề tranh cử đã đưa TNS Barack Obama đến thắng lợi trở thành vị Tổng thống da màu đầu tiên của Hoa Kỳ.
Đoạn đường đi đến Finals World Cup-2010 còn dài, còn nhiều chông gai thử thách. Cả nước Mỹ đang hồi họp ngóng về ngày thứ bảy 26/6, ngày của trân đấu giữa Mỹ và Ghana. Hy vọng chăng đoàn tuyển thủ của Mỹ một lần nữa sẽ làm nên lịch sử, đánh bại Ghana, sẽ giành lấy passport để hiên ngang vào tứ kết, trở thành một trong 8 viên ngọc bích hoàn hảo-Elite Eight- của làng bóng đá toàn cầu! Có thể lắm chứ. Truyền thống của Hợp Chủng Quốc là nhiều lần đã làm cho thế giới phải kinh ngạc. Chắc chắn chúng ta sẽ tiếp tục truyền thống này…We’ll Shock The World! Yes, We Can./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.