Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chính Quyền Dân Chủ Thanh Liêm Hơn?

16/03/201000:00:00(Xem: 7524)

Chính Quyền Dân Chủ Thanh Liêm Hơn"

Vũ Linh

...TT Obama lại bù đầu đi… du lịch thế giới...

Trong mấy năm cuối cùng của hai nhiệm kỳ của TT Bush, ta thấy tràn ngập tin tức về những chuyện lem nhem tham nhũng hay bê bối cá nhân của các chính khách Cộng Hòa.
Từ dân biểu Mark Foley “lại cái” bị bắt quả tang trao đổi email bậy bạ với một anh thanh niên giúp việc trong Hạ Viện, đến thượng nghị sĩ John Ensign tằng tịu với bà thư ký bị ông chồng của bà này tống tiền, rồi thượng nghị sĩ Larry Craig “dê” đúng một ông cảnh sát chìm trong cầu tiêu công cộng của một phi trường. Rồi đến chuyện chuyên viên vận động hành lang Jack Abramoff đút lót cả triệu cho cả chục chính khách Cộng Hoà.
Những chuyện lem nhem này làm hoen ố hình ảnh của đảng Cộng Hòa. Đảng Dân Chủ không lỡ cơ hội, nặng nề chỉ trích và hứa hẹn trong sạch hóa Hoa Thịnh Đốn.
Bà Nancy Pelosi, chủ tịch Hạ Viện thì hứa hẹn một hạ viện trong sạch nhất lịch sử Mỹ (các chính khách Mỹ có đặc điểm luôn luôn phụ đề câu “nhất lịch sử Mỹ” vào các tuyên bố của mình). Ứng viên tổng thống Barack Obama hứa hẹn thay đổi không khí Hoa Thịnh Đốn, loại bỏ ảnh hưởng của các chuyên viên vận động hành lang, cắt bỏ phí phạm hành chánh, sử dụng tiền thuế của dân đóng một cách có trách nhiệm, …
Dân Mỹ, với bản tính ngây ngô dễ tin, cũng như vì chán ghét cảnh tham ô dưới chế độ Cộng Hòa, đổ xô đi bỏ phiếu cho Dân Chủ, đưa đến cơn hồng thủy tháng 11 năm 2008. Đảng Dân Chủ chiếm trọn hành pháp và lập pháp Mỹ.
Mọi người “hy vọng” (Hope) và chờ đợi những “thay đổi mà chúng ta có thể tin được” (Change We Can Believe In).
***
Hơn một năm sau, ta nhìn thấy gì"
Đảng Cộng Hòa hình như học được bài học, hết lem nhem, hay ít ra thì ta cũng không thấy báo chí đăng tin lem nhem nào nữa. Nhưng lạ lùng thay, báo chí bây giờ lại tràn ngập tin mấy ông chính khách Dân Chủ lem nhem! Làm như thể cứ đảng nào nắm quyền là đều vội vã lợi dụng cơ hội để thủ lợi.
Sau khi Thống Đốc Dân Chủ Eliot Spitzer của tiểu bang Nữu Ước bị buộc phải từ chức vì bị FBI bắt quả tang giao du "xuyên bang" suốt mấy năm qua với một “chị em ta” ở Hoa Thịnh Đốn, thì ông phó David Paterson lên thay thế. Tân Thống Đốc da đen này vừa lên nhậm chức ít tháng thì đã bị tố lem nhem có vợ bé, nhưng chuyện này được phe ta bị ém nhẹm và thông qua, vì chỉ là chuyện… đời tư. Cũng đại khái như chuyện Clinton với Monica thôi.
Nhưng rồi mới đây lại xẩy ra chuyện khác.
Một phụ tá của ông Paterson dính dáng vào chuyện lộn xộn gia đình, hành hung bà vợ. Đích thân ông Paterson can thiệp, gây áp lực không cho bà ấy thưa ông kép ra tòa. Chẳng những vậy mà còn nhân danh thống đốc, ra lệnh cho cảnh sát không được can dự, khiến cho ba viên chức cao cấp từ chức để phản đối, trong đó có ông cố vấn của thống đốc và ông tư lệnh cảnh sát Nữu Ước. Vụ xì căng đan lạm dụng quyền thế để bao che cho đàn em bị báo chí Nữu Ước làm rùm beng. Có tin đích thân TT Obama can thiệp, áp lực ông Paterson từ chức, hay ít nhất cũng không được ra tranh cử cuối năm nay nữa.
TT Obama đang gặp trăm ngàn khó khăn, đe dọa đảng Dân Chủ trong cuộc bầu cử cuối năm nay nên không thể để mất tiểu bang Nữu Ước quan trọng hàng đầu vào tay Cộng Hòa được. Và cuối cùng thì ông Paterson đành tuyên bố sẽ không ra tranh cử cuối năm nay, tuy không từ chức ngay lập tức.
Rồi đến chuyện ông Charles Rangel, đại diện cho khu da đen Harlem của Nữu Ước, một dân biểu kỳ cựu, chủ tịch Ways and Means Committee. Ủy ban của ông kiểm soát chi thu trong ngân sách cả nước, coi như ủy ban quan trọng nhất Hạ Viện. Bất ngờ tin tức về tình trạng “ngân sách” riêng của ông xuất hiện trên mặt báo. Người ta khám phá ra ông dân biểu này hết sức là giàu có. Ông có biệt thư riêng tại một hòn đảo thần tiên vùng Caribbean (ngoài khơi Miami) mà không khai và cũng không đóng thuế. Ông cũng sở hữu cao ốc, căn hộ mua rẻ mạt dưới chế độ ưu đãi để trốn thuê. Ông cũng từng đi du lịch thế giới miễn phí, đài thọ bởi các đại công ty đã được ông phê chuẩn cho một vài hợp đồng nặng ký. Ông Rangel tạm thời từ chức chủ tịch ủy ban, nhưng vẫn là dân biểu.
Và người ta cũng khám phá rằng chuyện lem nhem của mấy ông dân cử đồng tính không phải là độc quyền của đảng Cộng Hòa. Ông dân biểu Dân Chủ Eric Massa của Nữu Ước bị bắt buộc phải từ chức. Hạ Viện đang điều tra về chuyện ông bị tố đã lem nhem với một phụ tá đực rựa. Chẳng những vậy, ông còn bị tố đã “dê” một vài anh khác, phụ tá của dân biểu Dân Chủ “đồng tính” Barney Frank của Massachusetts khiến ông này nổi cơn tam bành vì… ghen. Ông Massa này mới đắc cử tháng 11 năm ngoái trong cao trào trong sạch hoá Hạ Viện của bà Pelosi, nhưng đã mau mắn không bỏ lỡ cơ hội hành xử các quyền dân cử của mình. Ông Massa đã bác bỏ những lời tố này, và tuyên bố ông đã bị phụ tá Rahm Emanuel của TT Obama ép phải từ chức vì ông là một trong các dân biểu Dân Chủ đã bỏ phiếu chống lại kế hoạch cải tổ y tế!
Ta hãy chờ xem kết quả của cuộc điều tra.
Tuần vừa rồi, báo chí cũng loan tin, bà vợ của dân biểu da đen John Conyers, chủ tịch ủy ban Tư Pháp Hạ Viện, đã bị tòa kết án 37 tháng tù vì ăn hối lộ. Bà là công dân thường, không hiểu làm sao ai lại đi hối lộ bà, nếu không phải là để lấy đặc quyền nào đó từ ông chồng quyền thế.
Ngoài ra, hai nữ dân biểu Dân Chủ khác, đều của tiểu bang California, Maxine Waters và Laura Richardson, cũng đang bị điều tra vì lem nhem mua bán ảnh hưởng gì đó. Ngay chính bà Pelosi cũng đã bị tố dành ra vài chục triệu trong kế hoạch kích cầu kinh tế cho một công ty của… ông xã của bà tại San Francisco.
Đó là những chuyện xẩy ra tại quốc hội Dân Chủ hiện nay.
Đối với chính TT Obama thì những rắc rối đã bắt đầu xuất hiện ngay từ đầu.


Hai người được tân tổng thống bổ nhiệm làm bộ trưởng Thương Mại (Bill Richardson)  và Y Tế (Tom Daschle) phải rút tên vì lem nhem tiền bạc hay thiếu thuế vì “quên” chưa trả. Ngay cả ông bộ trưởng Tài Chánh Tim Geithner, chuyên lo chuyện thu thuế thiên hạ, cũng “quên” không đóng thuế, cho đến giờ chót, trước khi được bổ nhiệm, bất ngờ sực nhớ lại, đóng thuế hồi tố, và trở thành trong sạch, được miễn tố. Quý độc giả mà có quên thì nên mong là được ông Obama mời tham chính, may ra thì thoát!
Ứng viên Obama hứa hẹn loại bỏ ảnh hưởng của các chuyên viên vận động hành lang, nhưng mau mắn bổ nhiệm ngay hai ông tổ vận động hành lang nổi tiếng là Tom Daschle và William Lynn (Thứ Trưởng Quốc Phòng) vào nội các.
Ứng viên Obama cũng lớn tiếng chỉ trích TT Bush đã xài tiền vung vít, một cách vô trách nhiệm, đưa đến thâm thủng ngân sách, rồi hứa hẹn một chính sách tài chánh ngân sách tằn tiệm, có trách nhiệm mà không hoang phí.
Sự thật có hơi khác, như trên cột báo này đã viết:
“Nhà Nước hữu hiệu hay không thì chưa ai thấy, nhưng mọi người đều thấy số công chức liên bang tăng vọt hơn hai triệu người, cao nhất trong tất cả các chính quyền Mỹ từ trước đến giờ, đồng thời cũng lãnh lương cao chưa từng thấy. Cứ năm công chức liên bang thì có một người làm lương trên 100.000 đồng một năm (19%). Theo New York Times, dưới thời Bush, trong Bộ Giao Thông chẳng hạn, chỉ có đúng một viên chức -bộ trưởng- lãnh lương 170.000 đô một năm. Ngày nay, cũng trong bộ đó, có 1.690 viên chức lãnh lương cao hơn mức đó. Bà Laura Bush có đúng một bí thư riêng. Bà Hillary Clinton khi còn là Đệ Nhất Phu Nhân có ba bí thư. Bà Michelle Obama có hơn 25 bí thư và phụ tá.” (trích bài Ngân Sách Mới, 7-2-10)
Dưới thời “vô trách nhiệm” của ông chồng, bà Laura Bush có đúng một phụ tá lãnh lương  năm chục ngàn đô một năm. Dưới thời “trách nhiệm” của Obama, bà Michelle Obama có từ 22 đến 26 phụ tá (tùy thời điểm) lãnh lương tổng cộng hơn một triệu rưởi đô một năm, gấp ba chục lần bà Bush. (Muốn biết chi tiết, xin xem một bài trên báo... Canada: http://canadafreepress.com/index.php/article/12652)
Lại có chuyện một đêm gần Giáng Sinh, hai ông bà tổng thống rủ nhau đi coi hát tại Broadway, Nữu Ước. Lấy trực thăng Tòa Bạch Ốc, vù đi Nữu Ước ăn tối tại một tiệm ăn cực sang, rồi đi coi hát, rồi bay trực thăng về Hoa Thịnh Đốn. Tổng cộng chi phí đâu khoảng năm chục ngàn đô, kể cả tiền cảnh sát, an ninh làm giờ phụ trội, tiền trực thăng và cả đoàn xe hộ tống. Chi trả bằng tiền thuế chúng ta đóng.
 Gần đây cũng đã có tin ông Craig Robinson, huấn luyện viên bóng rổ của trường đại học Oregon State University bị đe dọa sa thải vì thành tích thua nhiều hơn thắng của ông. Bất ngờ bà Thứ Trưởng Giáo Dục Martha Kanter gửi đến trường một chi phiếu 17 triệu đô trong kế hoạch kích cầu kinh tế, và sau đó ông Robinson được gia hạn hợp đồng làm huấn luyện viên cho trường. Nếu quý độc giả không biết ông Robinson này là ai, thì xin nói cho rõ, ông là em ruột của đệ nhất phu nhân Michelle Obama.
 Một chuyện đáng ngạc nhiên và đáng nói  nữa là một vài dân biểu Dân Chủ (chứ không phải Cộng Hòa!) đã yêu cầu xem xét lại các chuyến công tác ở nước ngoài của TT Obama.
Trong khi cả nước Mỹ lao đao với các khủng hoảng tài chánh, khủng hoảng gia cư, khủng hoảng các hãng xe, thất nghiệp tràn lan, cải tổ y tế bế tắc, cuộc chiến chống khủng bố, thì TT Obama lại bù đầu đi… du lịch thế giới.
TT Clinton trong năm đầu của nhiệm kỳ đầu đã đi kinh lý 88 thành phố Mỹ, trong khi TT Bush cũng trong năm đầu đã đi thăm 86 thành phố. Ưu tiên của hai ông rõ ràng là các vấn đề quốc nội, dù những thời điểm đó không phải là thời điểm khó khăn nội bộ.
TT Obama, trước những khủng hoảng nghiêm trọng trong nước, thì chỉ đi thăm có trên 50 thành phố. Để dành thời giờ đi viếng thăm 21 nước trên thế giới nội trong năm đầu, một kỷ lục vô tiền khoáng hậu. Trong suốt tám năm của hai nhiệm kỳ, cả TT Clinton lẫn Bush cũng chắc chỉ đi tới được hơn hai chục nước. TT Obama đi đâu cũng hầu hết đều đi với bầu đoàn thê tử, ngoại trừ chuyến đi Ai Cập, Iraq và Afghanistan. Những xứ vớ vẩn mà lại không an toàn này không đáng để bà Michelle đi viếng. Trong chuyến đi này của TT Obama, trên đường về, TT Obama ghé lại Âu Châu, viếng thăm Pháp và Đức. Bà Michelle để chồng đi Trung Đông trước, hẹn gặp ông tại kinh đô ánh sáng Paris. Một chuyến tàu bay riêng, đài thọ bằng tiền thuế. Bà và hai cô con gái đi shopping mua sắm, du ngoạn, cả tuần sau khi TT Obama về nước, mới chịu về. Lại một chuyến tàu bay riêng khác. “Công tác phí” do chúng ta trả.
Ngày 21 tháng Ba này, TT Obama có chương trình đi viếng thăm Indonesia, Guam và Úc Châu. Trước sự bế tắc của dự luật cải tổ y tế, các dân biểu và thượng nghị sĩ kêu gọi tổng thống hoãn chương trình du lịch này để lo giải quyết vụ cải tổ y tế. Sau khi suy nghĩ kỹ, TT Obama quyết định rời chuyến đi lại ba ngày, không thể d dời hơn nữa. Không phải vì lý do quốc sự nghiêm trọng ghê gớm nào, mà chỉ vì tổng thống muốn đi trong dịp hai cô con gái diệu đang nghỉ hè spring break! Đi muộn hơn, thì hai cô con gái phải đi học lại, mất dịp đi du lịch miễn phí với bố mẹ, đâu có được.
Dưới thời “vô trách nhiệm” của TT Bush, hai cô con gái của tổng thống Bush không bao giờ được đi theo bố trong các chuyến công tác ở ngoài nước. Có lẽ đúng là TT Bush đã vô trách nhiệm với… gia đình, nhưng dường như có trách nhiệm hơn đối với tiền thuế chúng ta đóng.
Ứng viên Barack Obama đã được đám tín đồ cả tin công kênh vào Tòa Bạch Ốc qua chiêu bài “Thay Đổi”. Không biết đến chừng nào thì họ mới thấy được khi chính trị gia hứa hẹn thay đổi thì chỉ có nghĩa là thay đổi người thôi. Thay vì chính khách Cộng Hòa lem nhem, thì sẽ thay đổi qua chính khách Dân Chủ lem nhem. Đối với người dân chúng ta, chẳng có gì khác nếu không phải là tệ hại hơn và đóng thuế nhiều hơn (14-3-10).
Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi Thứ Ba.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
Chả phải vô cớ mà tiếng nói của Nguyên Ngọc bỗng trở nên tiếng cú: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?” Kịch bản nào cũng được vì ngày nào mà cái chính thể hiện hành còn tồn tại thì cả nước Việt sẽ không có lối ra, chứ chả riêng chi vùng cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc.
Tháng 6 năm 1983 tôi rời Hoa Kỳ lên đường qua Togo dạy học. Sau ba tháng huấn luyện tại chỗ, tôi và các bạn được chính thức tuyên thệ trở thành Tình nguyện viên Peace Corps, trước khi về nơi công tác nhận nhiệm sở. Trong nhóm 20 giáo viên toán lý hoá và sư phạm, có bạn lên tận vùng Dapaong, sát biên giới phía bắc Togo với Upper Volta (bây giờ là Burkina Faso), có bạn về Tsévie cách thủ đô chừng 30 cây số. Hai bạn thân là giảng viên sư phạm Anh ngữ làm việc ngay tại thủ đô Lomé.
Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.