Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thư Gửi Linh-hồn Người Thương-phế-binh Bên Quê Nhà

14/05/200900:00:00(Xem: 6541)

Thư Gửi Linh-Hồn Người Thương-Phế-Binh Bên Quê Nhà
Mơ thấy thiên thần rước linh hồn anh.


MBQ (Chân-Quê)


Rất bất ngờ em đuợc biết anh qua anh M. (một Thương-Phế-Binh Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa, đây cũng là sợi dây liên lạc của em với vài trăm gia-đình Thương-Phế-Binh từ hơn 10 năm qua).  Mỗi lần về thăm quê nhà, dù không gặp được hết các anh nhưng lúc nào em cũng có một ít quà nhỏ bé trao tặng.  Em liên tưởng đến những ngày còn bé thơ, xem truyền-hình thấy các thiếu nữ Việt-Nam (em gái Hậu-Phương) choàng vòng hoa lên cổ người chiến-sĩ nơi tiền tuyến. 
Em cũng nhớ như in một bài học “Ám-Đọc” lớp năm tiểu-học:
“Mùa Đông Đến Nơi Xa Trường Gió Lạnh.
Người Quân-Nhân Lăn Lộn Với Gió Sương.
Gia-Đình Em Đang Sống Cảnh Yêu Thương.
Em Đâu Nỡ Quên Chàng Trai Dũng-Mãnh.
Đây Chiếc Áo Len Đan Trong Đêm Lạnh.
Nền Xanh Lam Thêu Đậm Nét Vàng Tươi.
Em Gửi Tặng Chàng Chiến-Sĩ Xa Xôi.
Để Ấp-Ủ Lòng Người Nơi Biên Ải”.
Anh ạ!  Em chưa bao giờ gặp mặt anh, chỉ nhận được vài tấm hình qua điện thơ bạn anh gửi.  Một Chiến-Sĩ Quân-Lực Việt-Nam-Cộng-Hòa tàn-phế sau cuộc chiến khốc liệt năm xưa.  Một Thương-Phế-Binh oằn mình trong cơn đau cả thể xác lẫn tâm-hồn suốt mấy chục năm qua.  Anh đang hấp hối trên giường bệnh, những giờ phút lâm chung thì em mới được biết anh.  Chưa nói được một lời “Tạ-Ơn” thì anh đã nhắm mắt xuôi tay đi về cõi vĩnh-hằng. 
Tạ-Ơn anh, những tháng ngày cầm súng chiến-đấu cho một thời Việt-Nam bom đạn. 
Tạ-Ơn anh, đã gìn giữ biên-thùy cho em những năm tháng tuổi thơ yên bình nơi thành-phố mệnh danh “Hòn Ngọc Viễn-Đông” trong vùng Đông-Nam-Á.
Tạ-Ơn anh, đã bỏ lại một phần thân thể trong trận-mạc.
Tạ-Ơn anh, đã kiên cuờng sống đời lầm than, nhục nhằn sau khi trở thành phế-nhân.
Tạ-Ơn anh, (anh-hùng ngã ngựa) đã cam-chịu đớn đau, vất vưởng sau ngày 30, tháng 4, năm 1975 bị “người ta” (những kẻ chiến thắng) vất ra khỏi Quân-Y-Viện không cho tiếp tục chữa trị.


Viết thư này cho anh mà nước mắt em cứ ứa ra ràn rụa.  Em muốn bật lên thành tiếng khóc vỡ oà, em lại liên tưởng đến những hình ảnh chết chóc trên truyền-hình ngày xưa; về một Tết Mậu-Thân với đạn bom pháo-kích vào ngay thành-phố em ở, lúc ấy em đang theo học trường Mẫu-Giáo Hòa-Bình (đối diện với Bưu-Điện Saigon),  em đã kinh-hoàng  khi nhìn thấy một hố bom vĩ-đại ngay dưới chân tượng Đức Mẹ ôm quả địa-cầu nơi Vương Cung-Thánh-Đường, em cũng nhớ về một “Mùa Hè Đỏ Lửa 1972”   vật-vã  hình ảnh người vợ chiến-binh đi nhận xác chồng, người Mẹ già, Cha yếu ngất xỉu khi nhận “Tấm Thẻ Bài” của con trai mình.  Ở Nơi đó xác người chất thành núi, mạng người như rác cỏ, ở nơi đó không có “Tình-Thương”.  Chỉ có hận thù và giết chóc phải không anh"
Sáng hôm nay nhận tin anh từ giã cõi đời ô-trọc này, em đã quỳ gối xấp mình Tạ-Ơn Trời đang rộng mở cõi Thiên-Đường thênh thang mây trắng đón Linh-Hồn anh.  Anh: Mai-Vinh, một Thương-Phế-Binh Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa vừa nhắm mắt xuôi tay bên quê nhà Việt-Nam yêu dấu của em, rồi anh sẽ êm đềm nằm sâu trong lòng đất Mẹ.  Ở nơi đó người ta vẫn bảo là không có đớn đau, không có hận thù. 
Người xưa cũng thường bảo rằng những lời cầu xin của người sống dâng cho một người vừa nằm xuống sẽ rất linh-ứng nếu “Thành-Tâm”.
Lá thư này em gửi đến linh-hồn anh, anh: Mai-Vinh, một Thương-Phế-Binh Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa vừa tạ-thế trưa ngày Thứ Tư: 13, tháng 5, năm 2009 (giờ Saigon) với những lời khấn xin anh sống khôn, thác thiêng, xin hãy phù hộ cho các chiến-hữu, đồng đội Thương-Phế-Binh (các bạn anh) đang sống cảnh cơ-hàn, thấp kém, nhục nhằn trên đất nước mệnh danh là “Tổ-Quốc”, là “Quê Cha Đất Tổ Việt-Nam”.  Cho họ đuợc may mắn bình-an sống để đi nốt quãng cuối cuộc đời của kiếp làm người.
Cũng xin anh phù-hộ cho người Việt-Nam lưu-vong như em ở hải ngoại biết sống trong tình bác-ái, vị-tha, nhân-từ, độ-lượng.  Biết “Quên Muôn Oán”  để được “Nhớ Muôn Ơn” trong cuộc đời “Sắc, Sắc, Không, Không” vô-thường này anh Mai-Vinh nhé!
Em Bé Quê.
(California-13, tháng 5, 2009)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.