Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tòa Án Việt Nam - Một Vở Kịch Diễn Tuồng Vụng Về

16/05/200700:00:00(Xem: 8392)

  Hà nội ngày 12 tháng 5 năm 2007

Tôi là Phạm văn Trội, người tham gia hoạt động đấu tranh vì nền dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam, cũng người duy nhất được tòa án mời là người làm chứng, theo yêu cầu của các luật sư Nguyễn văn Đài và Lê Thị Công Nhân.

Mặc dù bản chất của nhà nước cộng sản Việt Nam tôi đã hiểu rõ, và cũng là người rất kiềm chế bản thân, thế nhưng tôi không thể chịu nổi khi chứng kiến phiên tòa xét xử hai người bạn của tôi một cách bất công và không làm đúng thủ tục và chức năng tòa án. Những biểu hiện sự vi phạm pháp luật của cái gọi là xét xử công khai, minh bạch và đúng với luật quy định đó là:

- Về mặt hình thức thì đây được xem là phiên tòa nhìn bề ngoài tỏ ra có vẻ rất nghiêm túc, vì từ khi vào cổng tòa án đã có an ninh dầy đặc, phải đi qua các loại phương tiện và lực lượng kiểm tra an ninh chặt chẽ, công an được huy động lên tới hàng mấy trăm người đã gây ùn tắc giao thông trong khu vực quanh trụ sở toà án ở số 43 phố Hai Bà Trưng quận Hoàn kiếm TP Hà nội và gây sự quan tâm, chú ý lớn của dư luận xã hội cũng như quốc tế....

 - Về nội dung thì quả là một điều bỉ ổi và xỉ nhục cho cả dân tộc Việt Nam về cái gọi là Sự CÔNG MINH, một phiên tòa diễn ra tranh luận không quá một giờ đồng hồ cho các luật sư bào chữa được phép trình bày. Đặc biệt là sự chụp mũ của Viện Kiểm Sát Nhân Dân TP Hà Nội và của chủ tọa phiên tòa là cứng nhắc, cả vú lấp miệng em, cho thấy một sự dập khuôn bản án đã định trước, từ từ trên xuống như:

- Viện Kiểm Sát không làm rõ, giải thích được ranh giới, phân định được những khái niệm luật định: Thế nào là hành vi tuyên truyền chống nhà nước VN XHCN" Thế nào là làm ra và tàng trữ tài liệu chống đối nhà nước" Tài liệu loại nào được phép là tàng trữ và tài liệu nào không được phép tàng trữ" Thế nào là phát tán tài liệu"....mà theo khoản a và khoản c của Điều 88 Bộ Luật Hình Sự nước CHXHCN VN đã qui định, và theo các quyền của công dân mà Hiến Pháp nhà nước này đã cho phép công dân VN được hưởng.

- Tất cả những vấn đề đó Viện Kiểm Sát và Tòa Án thành phố hà Nội đã không làm rõ được, rồi từ đó mới có thể đối chiếu vào hành vi của các bị cáo luật sư Nguyễn văn Đài và Lê Thị Công Nhân mức độ đến đâu thì luận tội, kết tội tới đó...

- Thế nhưng điều đó không xảy ra, bản án đã được định sẵn và thống nhất trước khi phiên tòa đưa ra xét xử. Cái gọi là hội đồng xét xử không hề quan tâm tới sự biện hộ, lời biện minh và yêu cầu của các luật sư và của cả các bị cáo tại phiên toà.

- Một vấn đề khác nữa là người làm chứng: đối với một số em học sinh, sinh viên còn ít tuổi, chưa hiểu biết nhiều và thiếu bản lĩnh, trong quá trình điều tra đã bị gây sức ép, hù dọa; vì sợ hãi bị trù dập nên đã khai nhận không trung thực không đúng với những gì trên thực tế đã diễn ra mà tôi cũng là một nhân chứng từ đầu đến cuối đã từng dự các buổi học trao đổi hiểu biết về nhân quyền, tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng thời gian đó... Và hơn thế nữa, hội đồng xét xử của tòa án lại cố tình chỉ mời 1 số các em đó để sử dụng như nhân chứng được phát biểu để buộc tội các bị cáo. Trong khi nhân chứng do các luật sư biện hộ, các bị cáo Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân yêu cầu, là tôi (Phạm Văn Trội) thì không được phát biểu, trình bày về sự thật trước tòa án này - Vì trước đó khi Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân làm việc với các em, tôi đều có mặt, là nhân chứng chứng kiến.

Vậy tại sao tôi không được trình bày sự thật" Vậy xin hỏi là sự thật nằm ở đâu" Công bằng, Công lý nằm ở đâu" Liệu bao giờ Việt Nam có nhà nước pháp quyền thực sự dù là cái gọi là nhà nước pháp quyền XHCN mà đảng và nhà nước vẫn không ngớt rêu rao tuyên truyền trên các phương tiện thông tin đại chúng trong nước như hiện nay"... Tại sao đến thời đại ngày nay khi mà cả loài người trên thế giới đều rất văn minh và tiến bộ được hưởng hầu hết các giá trị nhân quyền, dân chủ, tự do, thì người dân Việt Nam chỉ vì nói lên quan điểm, chính kiến của mình lại bị nhà nước và đảng CSVN bị khép tội "tuyên truyền chống phá nhà nước".

Sự thật là các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền chỉ chống sự độc tài và một bộ phận khá lớn các cán bộ có chức có quyền tham nhũng, tha hóa, độc đoán của đảng Cộng Sản Việt Nam đang tự cho quyền lãnh đạo độc tôn đất nước Việt Nam. Trong khi đảng và chính quyền Cộng Sản Việt Nam đang hô hào chống tham nhũng, sống và làm theo Pháp luật và Hiến pháp, dân chủ hóa xã hội... Và khi người dân thực thi các quyền công dân hợp pháp, hợp hiến của mình để tố cáo những vi phạm thì bị chụp mũ là nói xấu lãnh tụ, là nói xấu hay phỉ báng chế độ, là tuyên truyền chống đảng và nhà nước CSVN. Rồi ngay lập tức sau đó bị đảng CS và nhà nước huy động công an truy bức, đàn áp, bỏ tù các công dân có lòng yêu nước thương nòi và dũng cảm này" Những hành động đó của bộ máy cầm quyền hiện nay của nhà nước chỉ có thể là sự chà đạp lên chính Hiến pháp, luật pháp của mình và luật pháp quốc tế mà chính quyền VN đã ký kết, có nghĩa vụ phải tuân thủ và áp dụng.

Đảng cộng sản Việt Nam không ngừng hô hào là hòa giải, hòa hợp dân tộc và với quốc tế mà không tôn trọng đa nguyên đa đảng (đa nguyên là tinh thần, đa đảng là con số), có nghĩa là họ đã không tôn trọng sự khác biệt về suy nghĩ thì làm sao hòa giải và hòa hợp trong các thành phần dân tộc và trong giao thiệp quốc tế.

Do vậy những lời nói, hô hào đó chỉ là lừa bịp, là cạm bẫy cho những ai mong muốn góp ý, xây dựng, đấu tranh cho sự công bằng và phát triển đất nước Việt Nam một cách văn minh, tiến bộ mà thôi. Điển hình một loạt các vụ bắt bớ, xét xử vừa qua suốt từ bắc chí nam mà trong đó có các vụ án chính trị như của 2 luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân đã là một minh chứng rõ ràng cho dư luận xã hội và thế giới biết về sự giả trá, bộ mặt thật về dân chủ, nhân quyền, sự độc lập tư pháp của hệ thống chính trị độc tài mà đảng và chính quyền Cộng Sản Việt Nam thường rêu rao chỉ là một sự tuyên truyền bịp bợm không hơn không kém. Dư luận tất cả lương tri trong và ngoài nước cũng như quốc tế cần đấu tranh mạnh mẽ để vạch trần và nêu cao cảnh giác hơn nữa với nhà cầm quyền của đảng CSVN đương quyền hiện nay.

Xã Chương Dương, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây ngày 12/5/2007.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.