Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Trao Đổi Với Tác Giả Bài Báo: ‘nguyễn Thanh Giang - Một Tay Sai Của Tổ Chức ‘việt Tân’ Đội Lốt ‘dân Chủ’ Ăn Chặn Đô La’

11/12/200800:00:00(Xem: 8521)

Trao Đổi Với Tác Giả Bài Báo: ‘Nguyễn Thanh Giang - Một Tay Sai Của Tổ Chức ‘Việt Tân’ Đội Lốt ‘Dân Chủ’ Ăn Chặn Đô La’

 Vi  Đức Hồi
Báo công an nhân dân, cơ quan ngôn luận của bộ công an số ra ngày 6-12-2008 có đăng bài: ''Nguyễn Thanh Giang-một tay sai của tổ chức "việt tân": đội lốt "dân chủ", ăn chặn đô la" của tác giả: Trường Thái.
Trước hết tôi thành thật xin lỗi tác giả Trường Thái vì tôi không biết tác giả của bài báo trên có trình độ "cao siêu" như thế nào" Có thể cao hơn tôi, nhưng tôi dám chắc chưa hẳn đã cao hơn được những người mà tác giả gọi là những "kẻ cơ hội" có trình độ "hạt mít". Còn đối với tiến sỹ địa-vật lý Nguyễn Thanh Giang thì tôi càng dám chắc rằng tác giả có cái tên Trường Thái này bất luận trên mọi phương diện đều không thể ngang tầm với ông Nguyễn Thanh Giang. Gọi ông là "tri thức rởm" thì tôi nghi, rất nghi trong đầu tác giả Trường Thái có tỷ lệ hỗn tạp đậu phụ trái mùa khá cao.
Tác giả khẳng định ông Giang "ăn chặn đô la". Ăn chặn là việc lợi dụng cương vị trung gian để lấy bớt phần của người khác.Trung gian thì có nhưng lấy bớt phần của người khác thì tác giả không chứng minh được ăn chặn của ai " Bao nhiêu đô la ", thí dụ những người cộng sự cùng ông Giang được hưởng mỗi tháng là 100 đô la, ông Giang chỉ đưa 50 đô la, như vậy ông Giang ăn chặn 50 đô la. Cứ cho là ông Giang nhận được 125triệu đồng là thực, ông Giang chi 46triệu đồng, nhưng thực tế ông giang không chi hết, đó là ăn chặn. Tôi nghĩ nó chẳng liên quan gì đến tài sản của nhân dân, của nhà nước, vậy làm sao cứ phải hằn học". Những nhà tài trợ người ta biết phải làm gì, không cần lên mặt. Thưa tác giả Trường Thái, có nhiều chuyện ăn chặn lắm mà chính các phương tiện thông tin đại chúng của đảng, nhà nước ta công bố như: Ăn bớt tiền của đồng bào bị lũ lụt,đó là ăn chặn; ăn bớt tiền của chương trình thanh toán bệnh lao, đó là ăn chặn... Còn việc ông Giang thì rõ ràng chưa có căn cứ khẳng định. Ở đây hoặc là tác giả hiểu chưa đầy đủ về "ăn chặn", hoặc là cố tình hòng chia rẽ anh em nội bộ, hạ diệt ông Giang.
Tôi không hiểu tác giả có trình độ nhận thức thế nào mà cho rằng việc lấy tiền phải ký nhận là việc làm "lập lờ, đánh lận". Phải chăng việc quen thói nhận tiền rồi phủi tay tráo trở, lật lọng như những kẻ quan tham mà nhân dân đang nguyền rủa đã lây lan đến cả tác giả của bài báo này"


Trong thời đại ngày nay, bất cứ một quốc gia nào, dân tộc nào, một tổ chức nào sẽ không thể tồn tại được nếu không có sự liên kết, sự hỗ trợ tác động từ bên ngoài. Ngay cả đảng và nhà nước ta cũng đang như con thoi ngày đêm hết nước này đến nước kia với mục đích chính cũng là xin, vay mượn đô la để phát triển đất nước. Ông Nguyễn Thanh Giang và phong trào dân chủ quốc nội nhận được sự ủng hộ giúp đỡ của các tổ chức, cá nhân nước ngoài là việc bình thường. Còn ông Giang hay bất cứ cá nhân hay tổ chức nào  vi phạm pháp luật thì pháp luật điều chỉnh. Nhìn người khác nhận đô la mà đố kị, cay cú rồi chửi đổng thì tiểu nhân quá.
Tôi không hiểu các điều tra viên của ngành công an có năng lực đến đâu mà kết luận ông Nguyễn Thanh Giang "giả vờ tổ chức những cuộc tụ tập, điển hình là cuộc tụ tập ngày 28/10/2008 tại chính nhà ông Giang, kì thực để hợp pháp hóa số tiền đã nhận từ bên ngoài". Thưa rằng: chính Tôi và Nguyễn phương Anh là người khởi xướng, đề xuất với ông Giang về cuộc gặp mặt trên với mục đích động viên, thăm hỏi, tìm cách giúp đỡ các gia đình tù nhân. Ông Giang chuyển một ít quà cho hai bà vợ Nguyễn Xuân Nghĩa và  Nguyễn Văn Túc mà được cho là thủ đoạn "hợp pháp hóa số tiền nhận từ bên ngoài" thì đúng là quá tầm thường, nó không hợp với cái tên "Trường Thái" chút nào. Việc áp đặt cho người khác trên cơ sở những điều tra sơ sài, chủ quan, chuyên môn kém đã làm cho nhiều người dân bị oan ức, nhiều kẻ lọt tội, gây nhiều bức xúc trong đời sống xã hội ngày nay. Kiểu kết luận vô trách nhiệm đó đã làm mất lòng tin của quần chúng nhân dân đối với chế độ, và chính họ mới là thủ phạm đang phá hoại đất nước, nó nguy hiểm hơn nhiều so với cái được gọi là "các thế lực thù địch".
Việc tác giả trích lời của một số anh, em cộng sự của ông Giang như: Nguyễn xuân Nghĩa, Nguyễn văn Tính... đây là âm mưu chia rẽ nội bộ phong trào dân chủ. Chỉ tiếc rằng nó quá thô thiển, quá kệch cỡm và cũ rích, phản ánh tư duy một con người tự coi mình hơn người. Những trò "ảo thuật" này có thể còn có tác dụng đôi chút đối với các cháu ở tuổi vị thành niên, còn đối với ông Giang và những người đang dấn thân đấu tranh cho dân chủ thì "hãy quên đi".
 Tác giả phỉ báng ông Giang: "không hiểu lí do gì, ở tuổi được coi là gần đất xa trời mà vẫn phải sống bám với những kẻ hậu thế , vòi tiền từ bên ngoài để thỏa mãn động cơ thực dụng". Tôi hiểu với nghề cầm bút nô dịch, tác giả muốn ông Giang phải có mắt như mù, có tai như điếc, mặc thây cho những kẻ quyền chức đang ngày đêm ăn chặn của dân, ức hiếp nhân dân, yên vị tận hưởng những đặc quyền, đặc lợi do nhân dân cống nạp... Đằng này, ở cái tuổi ngoài 70 mà ông Giang vẫn không chịu ngồi yên, còn tâm huyết bênh vực dân nghèo, lên án tham nhũng, độc tài, để mất đất, mất biển...tác giả Trường Thái thật không hiểu ư" Dễ thôi, nếu như Trường Thái tạm gác lại ngòi bút nô dịch của mình để tư duy tự do đôi chút thì sẽ tìm được câu trả lời ./.
Ngày 07/12/2008
Vi Đức Hồi

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.