Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cuộc Chạy Đua Vào Toà Bạch Ốc: Về Một Bài Nhận-định Của G.s. Lê Xuân Khoa

31/10/200800:00:00(Xem: 8202)

Tâm Việt
Trong cuộc bầu cử Tổng-thống năm nay, cộng-đồng người Mỹ gốc Việt được thấy một sự phân-hoá khá trầm trọng.  Mặc dù một cuộc thăm dò trên toàn-quốc do bốn trường đại-học làm chung, được đúc kết trong tài-liệu National Asian American Survey (công-bố vào ngày 6 tháng 10 vừa qua), cho thấy rõ ràng là khác với các cộng-đồng người Mỹ gốc Á khác, cộng-đồng VN vẫn dành cho ông McCain một tỷ-lệ áp-đảo: 51% so với 24% ủng-hộ ông Obama, chỗ còn lại còn do dự.
Phân-tích bài của G.S. Lê Xuân Khoa
G.S. Lê Xuân Khoa cũng công-nhận ngay trong bài của ông là "nhiều bạn thân của tôi sẽ ngạc nhiên trước sự chọn lựa của tôi."  Rồi ông cho biết trước đây, ông ủng-hộ bà Hillary Clinton và chỉ quay sang ủng-hộ ông Obama sau khi bà Clinton thua số phiếu của ông tại Đại-hội Đảng Dân-chủ ở Denver, Colorado.  Tóm lại, ông hoặc là theo kỷ-luật của Đảng DC hoặc là, như một vài người xấu miệng nói, ông "phù thịnh" bởi thấy những con số thăm dò dư-luận đang ngả về phía ông Obama mạnh quá!
Tôi thì nghĩ khác.  Trong một buổi thảo-luận gần đây (ngày 28/10) trên đài Việt-nam Hải-ngoại do anh Nguyễn Văn Khanh làm người điều-hợp, tôi có phát biểu là có lẽ chúng ta đã Mỹ-hoá nhiều rồi sau 33 năm, nên ta ở đâu thì ta "nhập gia tuỳ tục" ở đó.  Nếu điều này đúng thì sẽ không lạ là G.S. Lê Xuân Khoa (Cali) hay G.S. Tạ Văn Tài (Boston, MA) đi theo đảng Dân-chủ, còn hai anh Nguyễn Quốc Cường, Đặng Văn Âu (Texas) hay tôi (Virginia) thì dễ ngả theo đảng Cộng-hoà!
Rồi lại có vấn-đề hố ngăn cách thế-hệ nữa!  Như một bài của cựu-Đại-tá Giao Chỉ Vũ Văn Lộc mới đây (bài 6 trong loạt bài ông viết về bầu cử năm nay) cho thấy, tuổi trẻ VN ở San Jose (một đất đã sẵn đông người theo đảng DC) nhiều phần nghiêng về ông Obama còn ở một tiểu-bang "chiến-trường" ("battleground state," có lẽ dịch là "còn trong vòng tranh-chấp" thì đúng hơn) như Virginia năm nay, đôi ba thành-phần trẻ như anh Nguyễn Quốc Hùng hay chị Lữ Anh Thư đi theo ông Obama.  (Thế không có nghĩa là phe Ô. McCain thiếu người trẻ, ít nhất những người trẻ như anh Phan Quốc Cường, chị Kristin Phan, hay Sylvia Le, toàn người trẻ cả, đã tổ-chức hai cuộc tập hợp, "rally" rất thành công cho liên-danh McCain-Palin, một của người Mỹ gốc Á ngày 20/9 và một của người Mỹ gốc Việt vào ngày 11/10).
Nhưng nếu đúng như thế thì tôi cảm thấy hơi buồn cho người Việt chúng ta-nghĩa là dù đã ở trong một nước tự do 33 năm nay, ta vẫn còn phản-xạ bầy đàn, làm theo người hàng xóm, làm theo "peer pressure," không khác gì trẻ con trung-học đệ-nhất-cấp ở Mỹ, không khác gì mấy em bé trong các trường Hồi-giáo ở Trung-Đông (hay ở VNCS miền Bắc trước đây), nghĩa là bé tí đã biết học căm thù, đòi tử vì đạo, đòi "giết Do Thái" v.v.
Tôi biết nói thế sẽ đụng chạm vô cùng.  Nhưng để tôi xin nói rõ:

Khi G.S. Lê Xuân Khoa chuyển sự ủng-hộ của ông từ bà Hillary Clinton sang ông Obama, ông (hay những người như ông) có nghĩ lại là mình đã chuyển lập-trường từ ủng-hộ một người tuy thiên tả nhưng vẫn còn tương-đối ôn-hoà (bà Hillary) sang một người được xem là "thiên tả, phóng khoáng nhất" ("the most liberal member of Congress") trong Quốc-hội không"  Nghĩa là chuyển sang một người cực-đoan không"
Đặt niềm tin trên hy-vọng
G.S. Lê Xuân Khoa cũng biết rất rõ là ông đã chuyển lập-trường: "Tôi cũng chia sẻ," ông viết, "nỗi lo ngại của nhiều người về khuynh hướng thiên tả cực đoan của ông Obama."  Biết thế rồi, ông vẫn tự an ủi: "Trong thực tế, mọi chính sách dù là cộng hoà hay dân chủ cũng vẫn phải phục vụ quyền lợi của nước Mỹ, và Tổng thống không phải là người có toàn quyền quyết định." (TV nhấn mạnh)  Và để an ủi thêm nữa, ông dẹp sang bên luôn tất cả những nghi vấn rất chính-đáng về nhiều điều khả nghi trong tiểu-sử của ông Obama, những điều không phải báo lá cải đưa ra mà đã từng được nêu trên những báo lớn như New York Times (về ông Bill Ayers), Wall Street Journal (tổ-chức ACORN), hay những điều không thể phủ-nhận được (như vấn-đề giấy khai sinh của ông là do bà nội của ông hay em gái lai Nam-dương của ông nêu ra) v.v.
Vậy thì ta độc-lập, suy xét riêng cho mình ở chỗ nào"
Hay là G.S. Lê Xuân Khoa giờ đây chủ-trương chúng ta hãy hạ xuống thật thấp cái rào cản nghi ngờ của chúng ta trong trường-hợp ông Obama"  Trong khi đó thì "shoot down" cái mà ai cũng công-nhận, như sự hy-sinh, kiên cường, hiểu biết về an-ninh, quốc-phòng của ông McCain (gần đây được chứng minh một cách hùng hồn nhất khi ông là một trong những người hiếm có ủng-hộ chính-sách "đột tăng" của Tướng Petraeus ở Iraq).
Điều làm cho tôi thấy thật buồn là nhiều người, trong đó có những người bạn rất thân thiết với tôi, những người mà bằng-cấp hay chuyên-môn còn cao hơn tôi (nhiều), vẫn như có "blind spots" ("những góc không nhìn thấy") khi bàn về liên-danh McCain-Palin.  Họ bị ảnh-hưởng báo chí "chính-mạch" (khá lưu manh, thiên lệch quá rõ) hay là họ bỏ luôn xuống đất trí phán xét của họ:
Chẳng hạn, giữa ông McCain và ông Obama, ai là người đã có thành-tích làm việc được với đảng đối-lập"  Như về các vấn-đề di-dân hay "campaign financing" (Luật McCain-Feingold) v.v."
Hay giữa bà Palin và ông Joe Biden, ứng-cử-viên Phó-TT của ông Obama, ai là người có thực-tài (tỷ-dụ, được tới 80% dân-số Alaska ủng-hộ, mức ủng-hộ cao nhất dành cho một thống-đốc tiểu-bang) và ai là người bị ngay cả đảng của mình "khoá mõm" ("muzzled") lại vì thích tuyên-bố lung tung, nói hố"
Thế không phải là một số (không nhỏ) trong chúng ta đang đặt niềm tin trên một thứ hy-vọng rất mỏng manh hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.