Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

San Jose: Người Việt Gốc Chàm Mừng Lễ Kate 2008

08/10/200800:00:00(Xem: 5307)

Ban tổ chức lễ hội Kate 2008 của người Chàm tại San Jose<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

San Jose (Trần Củng Sơn) - Mỗi năm vào những ngày đầu tháng 10, những người gốc Chàm tại Bắc Cali có tổ chức mừng lễ hội Katê, một ngày lễ truyền thống quan trọng của dân tộc Champa đã từng sinh sống trên mảnh đất miền Trung Việt Nam.Ngày lễ Katê thiêng liêng đối với người Champa - thường gọi là Chàm hay Chiêm Thành - giống như ngày Tết âm lịch đối với người Việt.Mừng mùa lễ Kate 2008 được tổ chức vào ngày thứ bảy 4-10-08 tại hội trường của một cơ sở địa ốc trên đường Quimby, góc Capitol Expressway với sự tham dự gần hai trăm người gốc Chàm. 

Đây cũng là dịp kỷ niệm 10 năm thành lập Hội Bảo Tồn Văn Hóa Champa.Năm nay kinh tế khó khăn cho nên một số người từ phương xa không về tham dự đông đảo như những năm trước.Dân tộc Champa đã bị dân tộc Việt trên bước đường Nam tiến chinh phục và đồng hóa hầu hết. 

Hiện nay đa số người gốc Chàm sống tại hai tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận, một số đã di dân qua nhiều quốc gia lân cận và tại Hoa Kỳ.Sau những nghi lễ truyền thống, các phát biểu của các vị đại diện ban tổ chức là phần văn nghệ. 

Những điệu múa dân tộc Chàm, một số bài hát có bài dùng ngôn ngữ Champa và có bài hát bằng tiếng Việt nói lên nỗi lòng mất quê hương của một dân tộc từng có một nền văn hóa lâu dài.Quan khách được tặng đặc san của Hội Bảo Tồn Văn Hóa Champa&USA số tháng 7-2008 có những bài viết bằng chữ Việt và chữ Champa. 



Trong số này có bài Một Monaca Champa Cho Việt Nam đề nghị lập lại tiểu vương quốc Champa tại Phan Rang ( tỉnh Ninh Thuận) với qui chế tự trị để bảo tồn văn hóa Champa và thu hút khách du lịch quốc tế.Bài viết nhắc lại sự kiện lịch sử vua Gia Long đã cho tiểu vương quốc này được tự trị và do tổng trấn Lê Văn Duyệt bảo hộ nhưng đến đời vua Minh Mạng, nhân cuộc nổi dậy của Lê Văn Khôi thì vị vua này đã xóa sổ hòan tòan dấu vết của vương quốc Chiêm Thành còn sót lại trên đất nước Việt Nam.Tập thơ  Em & Màu Mây Qua Tháp của thi sĩ Chế Mỹ Lan cũng được giới thiệu trong buổi lễ Kate 2008. 

Xin trích mấy câu thơ trong bài Phan Rang : " Phan Rang quê cũ em ta đó.Có ngọn Tháp Chàm di tích xưa.Đây nơi tiên tổ còn lưu dấu. 

Trên đường mòn nắng những đồi thơ… Du khác đường xa xin dừng chân. 

Ngắm Biyeng, Tiong điệu múa dân gian. 

Huyền ảo với trăm bàn tay nhỏ. 

Cô gái quê con của Tháp Chàm."Mỗi năm tham dự một lần lễ hội Kate của người Chàm và viết bản tin để đồng hương Việt biết về một sinh họat của một sắc dân mất quê hương trên mảnh đất thân yêu của họ. 

Chợt nhớ tới bài hát Hận Đồ Bàn ( Xuân Tiên), Tiếng Hát Dân Chàm (Châu Kỳ) hay những câu thơ của Chế Lan Viên trong tập Điêu Tàn nổi tiếng.Người hải ngọai đã từng ủng hộ cuộc đấu tranh của dân tộc Tây Tạng chống lại sự đồng hóa của Trung Quốc, nghĩ sao về hòan cảnh của dân tộc Champa.Địa chỉ liên lạc Hội Bảo Tồn Văn Hóa Champa, email: ccpaoffice@ilimochampa.org hay www.ilimochampa.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.