Hôm nay,  

Thời Sự Nước Úc: Corrine Horvath, Nạn Nhân Của Cảnh Sát VIC

08/09/200800:00:00(Xem: 2104)
Chuyện nhân viên công lực dùng võ lực đập vỡ cửa, xông vào nhà, hành hung đánh đập người trong nhà rồi còng tay, kẹp cổ kéo họ về đồn tra vấn, ghép tội, đưa ra tòa là chuyện không ai nghĩ có thể xảy ra ở một quốc gia với nền dân chủ pháp trị, vốn tôn trọng dân quyền và nhân quyền như Úc. Nếu thảng hoặc chuyện này có xảy ra thì ai cũng nghĩ ắt hẳn những kẻ lạm dụng quyền lực để làm chuyện sai trái ấy sẽ nhanh chóng bị đưa ra trước công lý để rồi lẽ phải cuối cùng sẽ được làm sáng tỏ cho nạn nhân. Ấy vậy mà cuối tuần qua, một tờ đơn dài 45 trang đã được nộp lên Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (United Nations Human Rights Committee - UNHRC) để mạnh mẽ lên án Úc đã trầm trọng vi phạm Thỏa Ước Quốc Tế về Dân Quyền và Quyền Chính Trị (International Covenant on Civil and Political Rights - ICCPR) trong trường hợp của Corrine Horvath, một người dân tiểu bang Victoria với những sự việc tương tự.

Năm 1996, Corrine Horvath là một thiếu nữ 21 tuổi, từng có nhiều tiền án vặt vãnh, kể cả tội hành hung người khác (assault) và được cảnh sát địa phương biết tên, rành mặt. Vào đầu tháng 3/96, cô lái một chiếc xe chở tình nhân – cũng là một kẻ có tiền án và được cảnh sát biết đến – ghé vào trạm xăng. Một chiếc xe cảnh sát ập đến sau xe cô. Một cảnh sát viên tìm cách hỏi chuyện cô, nhưng cô vặn ra-đi-ô lớn lên để át tiếng của ông ta. Thế là ông cảnh sát này bèn dán ngay một cái chứng chỉ xe không hội đủ điều kiện an toàn chạy trên đường (unroadworthy certificate) lên xe. Điều này có nghĩa là xe không được quyền chạy nữa và phải gọi xe cần cẩu kéo về. Thế nhưng Corrine vẫn lái xe về nhà cô ở Hastings – một vùng ngoại thành Melbourne - và hai cảnh sát viên vẫn để yên cho cô lái đi.

Ngày hôm sau, cô và tình nhân mời một số bạn bè đến nhà ăn barbecue. Tối đến, khoảng 9g40, hai cảnh sát từng chặn xe ngày hôm trước ghé vào nhà cô và muốn khám xe vì cho rằng họ vừa thấy cô lái xe xong. Thế nhưng, cô từ chối và yêu cầu hai thầy cảnh sát này rời khỏi nhà cô vì họ không có trát tòa và đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp (tresspass).  Hai bên giằng co, xô đẩy khiến cho áo một thầy cảnh sát bị rách và cà-vạt của người kia bị đứt. Họ rời khỏi sân nhà cô và điện thoại gọi tiếp ứng.

40 phút sau, 8 cảnh sát viên trên 5 xe tụ tập gần nhà cô Horvath. Họ quyết định bằng mọi cách phải bắt cho được Corrine cùng tình nhân của cô là Craig. Viên trung sĩ cảnh sát chỉ huy bước đến cửa nhà, lên tiếng buộc người trong nhà phải mở cửa vì cảnh sát muốn bắt giữ kẻ phạm pháp. Người trong nhà từ chối và cho biết cảnh sát cần phải có trát tòa mới được quyền vào nhà. Cảnh sát trả lời rằng họ không cần trát tòa.  Một trong hai cảnh sát viên dự phần trong cuộc giằng co xô đẩy tự động nhào đến đạp tung cửa ra, khiến cửa đập vào mặt một người khách trong nhà tên David. Cảnh sát xông vào nhà. Thầy cảnh sát vừa đạp cửa nhào đến đấm vào mặt Corrine  khiến cô gẫy sống mũi, rồi đánh đập cô thật dã man khiến cô bất tỉnh, vỡ quai hàm và phải nằm bệnh viện 5 ngày. Tình nhân của cô bị cảnh sát dùng dùi cui quất túi bụi vào lưng vào đầu. David và vợ anh cũng bị đánh đập ngay trước mặt hai đứa con họ. Corrine và Craig bị cảnh sát tóm bắt, còng tay, lôi về bót, truy tố với nhiều tội danh. Hai vợ chồng David cũng bị truy tố.

Luật sư Mark Morgan nhận trách nhiệm biện hộ cho cả bốn người. Đến tháng 11/1996 thì tất cả tội trạng của họ đều được tòa sơ thẩm (Magistrates Court) loại bỏ. Tòa cho rằng họ đã hoàn toàn hành xử hợ p lý và hợp pháp (acted within their rights) khi yêu cầu cảnh sát ra khỏi nhà họ và từ chối không cho xét nhà khi cảnh sát không có trát tòa. Tòa cũng cho rằng họ đã không sử dụng vũ lực nhiều hơn cần thiết để chấp dứt việc hai thầy cảnh sát xâm nhập gia cư bất hợp pháp (used no more force than may have been necessary to terminate what was trespass).

Đến tháng 6/1997 thì cả bốn nạn nhân khởi đơn tố tụng bốn trong số tám cảnh sát viên trong cuộc bố ráp với tội hành hung, đòi bồi thường thiệt hại.

Đến tháng 3/2001 thì chánh án Roland Williams chủ tọa phiên xử kéo dài 38 ngày tại tòa trung thẩm (County Court) ra phán quyết đồng ý với bên nguyên đơn. Ông lên án bốn cảnh sát viên đã sử dụng “sự bạo hành quá đáng và không cần thiết... trong một sự biểu dương quyền lực cảnh sát thật hết sức đê tiện và đáng phẫn nộ” (unnecessary and grossly excessive violence … in a disgraceful and outrageous display of police force). Ông ra lệnh cho cảnh sát cũng như chính phủ tiểu bang Victoria phải trả tiền bồi thường thiệt hại $315,000 Úc Kim vì đã hành hung, bắt giữ bất hợp pháp, giam cầm trái phép và cố tình truy tố với ác ý (assault, unlawful arrest, false imprisonment and malicious prosecution).

Vào tháng 4/2001 thì chính phủ tiểu bang kháng án, xin đình hoãn phán quyết cũng như lệnh trả tiền bồi thường cùng bồi hoàn lệ phí luật sư của nguyên đơn (Stay of judgement and cost orders).

Đến tháng 2/2002 thì lệnh đình hoãn bồi hoàn  lệ phí luật sư được thu hồi với điều kiện là luật sư Mark  Morgan bảo đảm sẽ trả lại tiền này cũng như trả lệ phí luật pháp cho chính phủ tiểu bang nếu đơn kháng án của chính phủ được tòa chấp thuận.

Sau đó, Tòa Kháng Án đã hủy bỏ phán quyết của chánh án Williams rằng chính phủ tiểu bang có trách nhiệm trong vụ việc này. Tòa kháng án phán quyết, chiếu theo đạo luật Police Regulation Act thì những cảnh sát viên nào đã có hành vi vượt ra ngoài phạm vi của phương thức hành động hợp lý (outside of reasonable procedures) thì bản thân những cảnh sát viên ấy phải tự gánh chịu trách nhiệm.

Cô Corinne đến bây giờ vẫn chưa nhận được một xu bồi thường bởi vì một cảnh sát viên tuyên bố phá sản còn ba người kia thì khai rằng không có tài sản gì cả.

Đến tháng 10/2004, luật sư Morgan nhận được thơ đồi bồi hoàn lệ phí mà chính phủ đã trả cho bên nguyên đơn cũng như đòi lệ phí luật pháp của chính phủ, tổng cộng $436,877 Úc Kim.  Ông cũng bị đe dọa sẽ bị truy tố với tội xem thường án lệnh của tòa (contempt of court).

Phe nguyên đơn cố khiếu nại lên Tối Cao Pháp Viện nhưng đến tháng 11/2006 thì đơn khiếu nại bị bác bỏ.

Đến tháng 8/2007 thì luật sư Morgan bị kết tội xem thường tòa án. Tháng 9/2007, ông bị tuyên án 4 tháng tù treo và phạt vạ $12,000 Úc Kim. Không bao lâu sau đó thì bằng hành nghề của ông bị thu hồi. Thế nhưng chủ tịch của The Law Institute lúc ấy, ông Geoff Provis, vẫn tuyên bố yểm trợ cho ông Morgan, khen tặng ông là “một luật sư với những lý tưởng cao đẹp nhất về việc phục vụ cho những thân chủ nếu không được ông giúp đỡ sẽ không thể nào đòi được công lý trước tòa". Ông Provis cũng mạnh mẽ chỉ trích vụ án này, cho rằng vụ việc này là một bản cáo trạng (indictment) của một nền văn hóa cảnh sát mà qua đó cảnh sát viên đã có hành vi đê tiện (behaved disgracefully). Ông Provise cũng lên án “Chính phủ lẩn trốn trách nhiệm của mình trong tư cách là người thuê mướn họ và các nạn nhân vẫn không được bồi thường cho những thương tật kinh khủng của họ cũng như sự đau khổ và chịu đựng (pain and suffering) mà họ phải nhận lãnh. Và các cảnh sát viên này vẫn tiếp tục không bị kỷ luật (remain undisciplined) và vẫn còn được Lực Lượng Cảnh Sát Victoria thuê mướn”.

Theo bài viết của ký giả Gary Tippet, tựa đề “UN to hear of Victorian woman’s brutal bashing” đăng tải trên tuần báo The Sunday Age hôm 31/08/08 vừa qua thì hy vọng duy nhất của cô Corrine để đòi lại công đạo 12 năm sau khi bị cảnh sát hành hung, là qua UNHRC.

Trong một lá đơn, vốn được biết đến như “truyền thông cá nhân’ (individual communication) gởi đến ủy ban,  cô Corinne đã cáo giác rằng cô bị bắt giam vô cớ (subjected to arbitrary arrest and detention), danh dự và tiếng tăm của cô bị “tấn công với ác ý”, đã phải hứng chịu “sự đối đãi dã man, phi nhân và đầy tính hạ nhục” (cruel, inhuman and degrading treatment) từ viên chức chính phủ, và chuyện giam cầm cô sau vụ hành hung “là một sự đối xử thiếu nhân đạo trong lúc tự do của cô bị tước đoạt và trong sự  khinh thường sự đau đớn và nỗi thống khổ của cô”  (constituted inhumane treatment during the deprivation of her liberty and in disregard for her pain and suffering).

Cô Corinne cũng tuyên bố rằng chính phủ Úc đã không cung cấp bất kỳ một sự bồi thường nào cho việc nhân quyền của cô bị chà đạp, đặc biệt là khi sự đối xử tệ hại này đã xảy ra “qua hành động và sự thất bại của viên chức chính phủ - thành viên của lực lượng cảnh sát Victoria”, các hung phạm này vẫn không hề bị truy tố hoặc bị kỷ luật.

Cô tố cáo rằng “chính phủ đã thất bại trong việc điều tra, truy tố và trừng phạt những cảnh sát viên vi phạm. Chính phủ đã cho phép các cảnh sát viên này tiếp tục được làm việc trong những cương vị mà hành vi bất khả chấp nhận của họ có thể được tái diễn”.

Lá đơn dài 45 trang này đã được Trung Tâm Luật Pháp Cộng Đồng Flemington & Kensington soạn thảo dưới sự cố vấn luật pháp của trạng sư thâm niên Dyson Hore-Lacy SC và trạng sư Michael Stanton. Theo tờ đơn này thì sự đối xử với cô Corine đã vi phạm 5 điều khoản của ICCPR là các điều khoản 2, 7, 6, 10 &17.

Trạng sư Hore-Lacy, người đã từng đại diện cho cô Corinne trong vụ kiện đòi bồi thường của cô năm 2001 cho biết ông tham dự một buổi thuyết trình về nhân quyền năm ngoái và bắt đầu tìm hiểu về những điều khoản trong ICCPR. Ông nói: “Bỗng dưng tôi thấy vụ việc của Corinne sừng sững hiện ra ngay trong óc tôi. Vụ này phù hợp với tất cả những điều khoản ấy”.

Trạng sư Hore-Lacy cho biết ông tin rằng các thành viên của Ủy Ban Nhân Quyền LHQ sẽ kinh hoàng chấn động khi thấy một đơn khiếu nại như thế này phát xuất từ Úc. Ông nói: ‘Khi họ nhận được đơn họ sẽ nghĩ, khi họ bắt đầu đọc nó, rằng nó phát xuất từ Zimbabwe và không ngờ rằng nó từ Úc”.

Cô Corinne cho biết việc phải nhờ đến LHQ qủa thật “khá ghê rợn’, nhưng cô nghĩ rằng đấy là hy vọng cuối cùng của cô để giành lại công lý. Cô cho biết cô không mong đợi sẽ được trả tiền bồi thường hoặc ngay cả được nhận một lời xin lỗi. Cô nói: “Chuyện đó đã qua rồi, qúa lâu rồi. Nhưng nếu tôi không làm gì được cho trường hợp cá nhân của mình thì tôi nghĩ rằng tôi có bổn phận phải cố gắng... vì những người khác”.

Luật sư Tamar hopkins thuộc Trung Tâm  Luật Pháp Cộng Đồng Flemington & Kensington cho biết đơn khiếu nại lên LHQ của cô Corinne là “một tiếng chuông cảnh tỉnh để chính phủ phải nghiêm trọng thừa nhận bổn phận của họ đối với người dân Victoria”. Cô cũng cho biết cô tin rằng ủy ban sẽ đi đến quyết định rằng nước Úc quả thật đã không chu toàn bổn phận của mình chiếu theo Thỏa Ước và sẽ lên tiếng yêu cầu nước Úc tu chính luật pháp.

Trạng sư Hore-Lacy cho biết chính phủ qủa thật đã đối xử với cô Corinne một cách thật tệ lậu. Ông cho biết sự khước từ bổn phận liên đới ‘thật ra mang tính kỹ thuật” dựa theo một tiền lệ năm 1906. Ông nói: “Chuyện đáng xấu hổ trong trường hợp này là chính phủ đã trao cho cảnh sát quyền bắt giam, quyền đeo súng và quyền truy tố người ta, thế nhưng họ lại phủ nhận rằng những cảnh sát viên này là nhân viên, hoặc người thừa hành (servants or agents) khi những người này làm việc sai quấy”.

Cô Corine cho biết cô hy vọng đơn khiếu nại lên LHQ của cô sẽ khiến chính phủ Victoria vì xấu hổ phải thừa nhận trách nhiệm đối với cảnh sát. Cô nói: “Họ phải nhận trách nhiệm cho hành vi của cảnh sát của họ, nhân viên của họ, nếu không thì có nghĩa là họ sẽ đưa đến một thông điệp cho cảnh sát rằng cảnh sát có thể làm bất cứ chuyện gì mà cũng không bị gánh chịu trách nhiệm cả”.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.