Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tường Trình Tổng Quát Của Lý Tống Từ Nam Hàn

01/09/200800:00:00(Xem: 1737)

Tôi rời Washington DC đi Nam Hàn ngày 14/7/08 để thực hiện PHI VỤ PHẠM HƯU (người bạn bị chết vì sét đánh, cây ngã trúng đầu) nhắm vào Olympics tại Bắc Kinh, thực hiện lời tuyên bố trước kia: Sau Cuba, Việt Nam, sẽ đến Trung Cộng và Bắc Hàn.

Kế hoạch: Tìm 1 trường dạy lái phi cơ hay 1 công ty cho thuê mướn phi cơ và sử dụng phi cơ từ Nam Hàn bay đến Bird's Nest ở Bắc Kinh rải 50.000 tờ truyền đơn 8 màu, đúng giờ Khai Mạc Olympic 2008 ở đó là 08H:08':08'' PM ngày 08/08/08 và sẽ dùng bánh đáp phi cơ dộng vào Stadium Roof đúng 8 lần. Sau đó bay qua Pyongyang (tức là Bình Nhưỡng, thủ đô của Bắc Hàn) rải tiếp Truyền Đơn và trở về đáp tại Nam Hàn.

Kế hoạch này không thực hiện được vì tại Nam Hàn không có Hãng Charter cho mướn phi cơ lớn bay khoảng cách 1.200 Nautical Miles round trip (khứ hồi) . Riêng các trường dạy Phi Công hầu hết quân sự hoặc cuả chính phủ. Chỉ có 1 trường duy nhất dạy dân sự (theo thông tin lúc đầu). Trường này có tên là Korea Pilot School (KPS), chỉ có 2 phi cơ nhỏ Cessna 172 và có đến 15 Student Pilot nên suốt tuần chương trình luôn book hết chỗ, và phải book trước 10 ngày hoặc 2 tuần. (Tôi phải mất hết 1 tuần mới tìm được trường này nhờ cô Hướng Dẫn Du Lịch tìm, tiền công 200MK/ngày). Loại phi cơ này bay khoảng cách tối đa 400 NM. Do đó tôi quyết định đi Đài Loan tìm phi cơ. Tại đây có 1 trường dân sự duy nhất, nhưng đã lâu không huấn luyện Phi Công, chỉ chở khách đi tham quan hoặc thám sát địa hình. Loại phi cơ trường này có 2 máy, có thể bay khoảng cách xa 1.000 NM, nhưng phải book trước cả tháng vì họ chỉ có vài phi cơ.

Tôi đến Kim Môn, Mã Tổ vào dịp Typhoon nên kẹt lại mấy hôm mới trở về dù không tìm được phi cơ để bay từ Kim Môn tức Kinmen đến Xiamen cuả Trung Cộng (chỉ cách nhau 3 km từ đảo nhỏ và 5 km từ đảo lớn!). Nhưng khi trở lại Nam Hàn thì biết tin Đài Bắc (thuộc Đài Loan) có Thực Tập Báo Động Phòng Không và Đài Chỉ Huy nằm tại Tháp 101 cao nhất thế giới. Tôi nghĩ nếu không rải được Truyền Đơn (TĐ) tại Trung Cộng thì rải tạm ở Tháp 101 tại Taipei (Đài Bắc) còn hơn dục bỏ Truyền Đơn đã khổ công mang theo. Và tôi trở lại Đài Loan thực hiện vụ rải TĐ, đúng lúc khai mạc Olympics ở Bắc Kinh, rải tại Tower 101, các khu vực quanh Tháp (vì có đường bọc vòng quanh khu vực thương mại này tại tầng lầu 2), suýt bị bắt 4 lần, và sau đó rải tiếp bằng Taxi trên đường về Hotel, tổng cộng 25.000 TĐ (1/2 số đem theo) bởi vì vụ thực tập báo động đã hoãn lại đến tháng 11. (Có quay Video cảnh họ quét dọn TĐ còn lại trên đường). Trong thời gian này có ghé thăm 3 Linh Mục: Cha Hùng, Cha Cường và 1 cha khác.

Về Nam Hàn tôi trở lại trường KPS bay với Manager trường 2 phi vụ hết 6 Giờ (6X250= 1.500 MK) với mục đích cho thấy khả năng bay bổng để họ cho bay SOLO, tức bay 1 mình hoặc gạt họ để lấy phi cơ bay đi Pyongyang (Bình Nhưỡng), Bắc Hàn rải truyền đơn. Do thời tiết Nam Hàn tháng 8 mưa nắng bất thường nên chương trình bay hay bị cancel (hủy bỏ). Và khi biết được họ quyết không cho bay SOLO vì phải có bằng lái phi cơ cuả Nam Hàn hay là bằng Student Pilot cuả Nam Hàn mới được phép bay SOLO (tôi có đem theo copy cuả bằng lái máy bay cuả trường Mỹ cấp, dù bằng này đã bị tịch thu trong Phi Vụ Havana), do đó tôi quyết định sẽ dùng tiền thuyết phục Huấn Luyện Viên để họ cho mình rải TĐ vào lúc Chủ Tịch Trung Cộng Hồ Cẩm Đào thăm Nam Hàn ngày 25/8.

Ngày 25/8 tại Trường KPS cả 2 phi cơ đều đã có người booked hết suốt ngày, nhưng do sự kiên trì của tôi, Manager đã liên lạc với 1 trường khác, song trường này chỉ có 1 phi cơ, mà lại bị ground (cấm bay) vì cần inspect radio. Trường thứ 3 có tên Club Beautifly có 2 phi cơ, nhưng khi liên lạc thì họ đã đóng cửa. (Đến lác đó tôi mới biết tại Gimpo có đến 3 trường bay vì khi đi bay thấy có 5 phi cơ, Manager bảo 3 phi cơ kia thuộc trường bay khác, nhưng không thể nào tìm ra information dịch vụ tại phi trường.)

Tôi đã đi suốt buổi tối cố tìm cho ra trường này vì họ không cho địa chỉ rõ ràng, chỉ đề ở Cargo Terminal. Cuối cùng thì tìm được chỗ. Ngày 25/8 tôi kiên trì trở lại trường KPS thuyết phục Manager nhờ 1 Student Pilot nào đó cancel để tôi thế chỗ, hoặc ông ta cho tôi đi theo ngồi ở ghế sau để "sightseeing" (ngắm cảnh). Cuối cùng ông liên lạc được trường Beautifly và trường này có 1 phi cơ còn available. Ông cho 1 HLV cuả trường qua trường kia mướn máy bay để bay với tôi. Tôi yêu cầu bay đi Yangyang, 1 phi trường dân sự nằm ở Đông Bắc Nam Han, nơi duy nhất các trường có thể tập đáp touch-and-go vì 1 tuần mới có 1 chuyến bay cuả China Airline đáp tại nơi vắng vẻ này. Tôi cất cánh khoảng 11:30 và đến Yangyang sau 2 giờ, touch-and-go 2 lần và full stop để làm thủ tục. Tôi đã báo cho Lam Hương biết để sẵn sàng On Air. Nhưng do quá xa và trên phi cơ rất ồn và bị nhiễu sóng nên có lúc không nghe được. Khi bay trở về còn cách SEOUL (Hán Thành) 60 NM, tôi bảo HLV lái phi cơ, tụt ghế về sau và đưa cho HLV bức thư viết sẵn và bản thông cáo báo chí - Press Release (Lam Hương cho phổ biến 2 tài liệu này cùng 2 TĐ với bài này) nhưng HLV không chịu đọc và anh ta bắt buộc tôi phải lái phi cơ.



Tôi quay người ra sau kéo ba lô chứa TĐ thì HLV nhanh tay chụp lấy ba lô và ném xuống sàn phòng lái (cockpit.) Anh chàng này cao to cỡ tay Basket Ball nổi tiếng cuả Trung Cộng, đã từng đi nhậu chung với tôi 1 lần và mỗi khi gặp tôi đều rất vui vẻ vì tôi có tặng anh ta các bài báo trên Wall Street Journal và Reader's Digest (nhưng giấu kín các báo liên quan đến "Không Tặc, rải TĐ"). Nhưng thật bất ngờ, lúc đó y trở nên dữ tợn lạ thường, miệng thì la oai oái trên tần số khẩn cấp, tay trái nắm chặt tay phải cuả tôi, cứng như gọng kềm, và chân trái đè chặt balô dưới sàn, trong lúc tay phải y giật cần lái kéo mũi phi cơ lên xong bất thần đâm chĩu xuống, làm tất cả đồ đạt trong phòng lái đều "bay lung tung" vì mất trọng lực, kể cả tôi, vì tôi đã mở seat belt, dộng đầu tôi lên trần phòng lái, xong gạt qua trái, qua phải làm người tôi hết đập vào thành bên trái, trên trần, lại chúi mũi xuống, suýt nôn mửa (vomit) mấy lần.

Vì lần này chủ trương không dùng bạo lực hay cưỡng đoạt (vì sẽ bị kết tội Không Tặc) nên tôi bảo y: "Tao chỉ rải TĐ thôi, đừng làm bạo quá phi cơ đâm xuống đất bây giờ" và cố rút tay phải khỏi gọng kèm của y cũng như cố kéo balô bằng tay trái mà không thể được.

Cũng xui là ngay gần đó có phi trường quân sự tên là 8th FIGHTER WING, ROK  (Republic of Korea: Cộng Hòa Nam Hàn), nên y cắt ga nhào xuống đáp mà tôi chẳng làm gì được. Đáp xuống thì thấy có xe tank, xe chữa lửa và nhiều lính súng ống chờ sẵn. Khi bước khỏi máy bay tôi phân trần với ông Trung tá Phi công sếp của Toán lính này: "Tôi chỉ rải TĐ thôi, có làm gì đâu mà HLV này làm dữ vậy." Do lúc móc thư đưa cho HLV, tôi quên kéo fermeture cuả túi đeo ở bụng nên passport, tiền bạc và các thứ giấy tờ đều bay lung tung, phải mò mẫm tìm 1 hồi mới thấy. Họ dẫn tôi vào phòng khách và nghe HLV trình bày. Tôi cũng đưa tập hồ sơ cho các sĩ quan khác xem.  Thì ra HLV tưởng tôi định ném BOM, anh hết hồn nên phản ứng rất hung dữ. Ông Tr/Tá bảo tôi: "Sao anh không nói trước để HLV cho anh rải TĐ"" Tôi trả lời: "Nói trước thì làm sao lên được phi cơ" Ngay cả lá thư HLV còn không chịu đọc, cứ nhào lộn liên tục suýt đâm đầu phi cơ xuống đất". Sau khi đọc các tài liệu và nghe tôi trình bày, nhất là câu đầu tiên trong bức thư và Press Release là: "IEODO IS SOUTH KOREA'S TERRITORY" (tức hòn đảo đang tranh chấp giữa Trung Cộng và Nam Hàn), ông nói: "You are a great man!" Có một số phóng viên tại địa phương đến nghe họ trình bày sự việc và chụp hình tôi. Sau đó họ chuyển tôi cho cảnh sát, chạy xe cách căn cứ này 2 giờ.

Ở tại WONJU Police Station, có 10 sĩ quan cảnh sát phụ trách thẩm vấn nhưng họ rất lịch sự và thân thiện. Làm gì họ cũng "xin phép" trước. Chẳng hạn: "Theo thủ tục, chúng tôi cần hỏi anh 1 vài sự kiện, anh có đồng ý và cho phép không"" Tôi bảo: "Các ông cứ làm những gì thấy cần thiết, không có gì trở ngại với tôi cả." Họ hỏi hầu hết các hoạt động của tôi từ trước đến nay, và tình hình xảy ra trên phi cơ (Lúc đó chỉ có một mình tôi, còn HLV thì đã lái máy bay về Gimpo). Thì ra họ có vào Website đọc tin tức về tôi nên hỏi: "Hình như anh có phạm pháp trước kia phải không"" Tôi bảo năm 1992 tôi Không Tặc Air Bus từ Bangkok về Saigon. Nhưng sau vụ 9/11, tôi chỉ sử dụng biện pháp hòa bình và bất bạo động. Họ hỏi tại sao tôi ghét Kim Jong Il, Hồ Cẩm Đào, Hồ Chí Minh, Fidel Castro... quá vậy" Tôi bảo tụi CS ác ôn đè đầu cỡi cổ dân chúng và tôi đã ở tù 21 năm vì chống lại bọn Mafia đỏ này. Riêng tên Kim Jong il từng để 2 triệu người Bắc Hàn chết đói và đã giam giữ cả 200 ngàn người đối lập vô thời hạn...

Tới 9:30 pm mới xong và họ đọc lại cho tôi nghe, nhưng vì quá dài, hơn 10 trang nên tôi bảo khỏi cần dịch, cứ đưa cho tôi ký. Họ cám ơn tôi đã ủng họ Nam Hàn và tranh đấu cho dân Bắc Hàn. Họ nói thêm: "Nếu lọt vào tay Trung Cộng hay Bắc Hàn chắc anh hết có ngày về!" Họ thả tôi nhưng yêu cầu tôi ở lại dăm ba ngày để nếu cần gì sẽ gặp tiếp. Do phải chờ chuyến xe lửa kế tiếp, họ đưa tôi đến restaurant sang trọng đãi ăn và đến bến xe lửa còn bỏ tiền mua vé cho tôi. Tối hôm qua về đến Motel lúc 1:30 sáng, mệt quá nên ngủ luôn 1 lèo quên cả charge cell phone nên không biết có ai gọi không. Giờ lại phải đi mua thêm phone card nữa. Như vậy lúc nào sẵn sàng trở về tôi sẽ thông báo.

Cám ơn sự quan tâm cuả Quý Thân Hữu và Chiến Hữu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.