Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thư Ngỏ Gửi Ông Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam

12/05/200700:00:00(Xem: 9595)

Thư Ngỏ Gửi Ông Giám Đốc Đài Truyền Hình Việt Nam

Kính thưa ông!

Tôi là một giáo viên già về hưu, đã 78 tuổi, một công dân bình thường như hàng chục triệu công dân khác. Tôi không quan tâm đến chính trị cho nên không tham gia một đảng phái hội đoàn nào, chỉ lấy sự an phận làm lẽ sống. Nhưng tôi vẫn phải nghe đài, ti vi của nhà nước để ít nhiều thu lượm vài nguồn tin. Bởi lẽ không nghe đài báo nhà nước thì biết nghe ở đâu. Những phương tiện thông tin đại chúng kia nhiều lúc không muốn nghe cũng phải nghe vì nó có sẵn trong nhà, nghe không mất tiền.

Tối hôm 29-4 vừa qua tôi có nghe chương trình "Vì an ninh tổ quốc" do quý đài phát hình lúc 20h. Trong chương trình đó quý đài đưa tin và hình ảnh về việc công an Việt Nam ta khám phá và bắt giữ một nhóm đối tượng người Việt trong nước cấu kết với những đối tượng người Việt phản động lưu vong ở nước ngoài, chống phá nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chống phá sự ổn định chính trị, xã hội và cuộc sống ngon lành, thịnh vượng của nhân dân Việt Nam, phạm vào điều 88 bộ luật hình sự. Tôi rất cảm phục các đồng chí công an nhân dân Việt Nam đã mưu trí, dũng cảm phá được một vụ án lớn như thế. Rồi tôi rất căm phẫn cái bọn phản động kia, ước được làm chánh án toà án nhân dân Việt Nam mà phanh thây xé xác bọn chúng ra cho hả giận.

Nhưng tắt ti vi của quý ông đi rồi mà cái ti vi trong bộ não cá nhân tôi không chịu tắt đi cho. Tôi nhận ra trong đầu tôi có mấy câu hỏi, nếu quý ông giải đáp được cho thì tốt.Thứ nhất: Tên Việt kiều Đỗ Thành Công là một tên khủng bố (như quý ti vi đã đưa tin). Nó về Việt Nam với âm mưu đặt bom Đại sứ quán Mỹ. Như vậy nó vừa là kẻ thù của ta vừa đích thị là kẻ thù của chính phủ Mỹ (mà đối với ta, đặc biệt là đối với Mỹ, khủng bố là tội rất nặng). Người Mỹ không quên mối hận máy bay lao vào toà tháp đôi năm xưa; nhưng sao ta bắt được Đỗ Thành Công rồi thì không mở toà xét xử hoặc dẫn độ về Mỹ cho Mỹ xử Y về tội khủng bố mà chỉ giam vài tháng rồi trục xuất y về Mỹ một cách vội vàng, hiền lành như vẫn trục xuất các cán bộ ngoại giao nước ngoài phạm lỗi. Lạ hơn, khi về đến Mỹ, chính phủ Mỹ không hề đụng đến cái lông chân của Y mà còn để cho hơn 300 Việt kiều đón Y ở sân bay với rất nhiều cờ hoa, như đón một vị anh hùng"

Thứ hai: tôi đề nghị ông giải thích về trường hợp hai kẻ phản động trong nước là là LS Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân.

Như quý đài cho biết, hai kẻ này đều là luật sư, Nghĩa là có trí thức, có tiền đồ sán lạn. Nhưng không chí thú hành nghề luật sư phục vụ cho nền Pháp quyền XHCN của đảng mà đi làm phản động hại dân hại nước, đem lương tâm, danh dự sự nghiệp đổi lấy vài trăm đô-la của bọn Việt kiều lưu vong. Chúng hoạt động với cái gọi là dân chủ chỉ vì tiền. Nghe xong, tôi khinh chúng lắm; trộm nghĩ, đúng là chúng ngu như lợn. Nhưng tắt ti vi của quý ông đi rồi trong đầu tôi mới hiện lên những câu hỏi. Vô lý nhỉ" Nếu chúng hoạt động với cái gọi là dân chủ chỉ vì tiền, mà có nhiều nhặn gì cho cam (vài trăm đô) thì sao chúng nó không ngoan ngoãn nghe lời đảng, tung hô đảng như những trí thức biết điều khác, rồi chịu khó phấn đấu để được kết nạp vào đảng CSVN, rồi chiếm lấy một vị trí nào đó trong đảng, trong chính quyền như các "đầy tớ của nhân dân", bấy giờ tha hồ tham nhũng, trộm cắp... như Mai Văn Dâu, Nguyễn Việt Tiến... toàn vài chục ngàn đô một phi vụ. Hà cớ gì đi làm phản động để nhận vài trăm đô để bị tù tội"

Điều thứ ba là tôi không hiểu về trường hợp của thị Trần Khải Thanh Thuỷ. Thị vừa là nhà văn, vừa là nhà báo. Tôi đã đọc các tác phẩm của TKTT do nhà xuất bản Thanh Niên, Phụ nữ, Lao động, Hà Nội... ấn hành như: Song Hỉ lâm môn, Khúc khích Xuân Hương... Thú thật là tôi rất thích tác phẩm "khúc khích Xuân Hương". Thế mà thị nỡ "từ bỏ quá khứ tốt đẹp" (Nguyên văn của báo công an) để sa vào cạm bẫy của đồng tiền, phỉ báng đảng muôn năm, bác hồ vĩ đại, công an trong sạch, anh hùng để lấy 30 đô cho mỗi bài viết.

Lạ nhỉ" Tại sao thị không dùng ngòi bút của mình để ca ngợi bác, ca ngợi đảng, chịu khó uốn éo ca tụng cán bộ của hội nhà văn Hà Nội, hội nhà văn Việt Nam, bộ Văn hoá thông tin, ban tư tưởng văn hoá TW. Hầu hết nhà văn, nhà báo của ta đang làm như thế để có tiền, có địa vị, có danh mà không bị tù tội" Hay thị muốn bắt chước các bậc Lê Đạt, Trần Dần... ngày xưa làm Nhân văn giai phẩm lần nữa. Các bậc tiền bối văn chương kia cũng chửi đảng, chửi công an, bị tù đày rồi mấy chục năm sau đảng mới thưởng cho giải thưởng danh dự, đi kèm với mỗi giải 60 chục triệu. Nếu thị kiếm tiền bằng cách này thì tôi thán phục trí thông minh, nhìn xa trông rộng của thị. Lịch sử Việt Nam từ xưa đến nay không triều đại nào trường tồn. Chế độ cộng sản lại càng ngắn. Ta đã không là nước tư bản rồi ư" Chỉ còn mỗi tập đoàn cai trị mang cái danh cộng sản mà thôi. Nay mai cái danh kia mất nốt để thay vào cái danh khác như đảng dân chủ hoặc đảng xã hội chẳng hạn, thì với những bài viết miệt thị đảng cộng sản tột cùng ngôn ngữ như vậy làm sao thị không được thưởng"

Thưa ông giám đốc đài truyền hình Việt Nam.

Tôi đã già, đã sống gần hết cuộc đời dưới chế độ cộng sản. Tôi nghe đài báo, xem ti vi của chính phủ đã nhiều. Tôi thấy ngày nay dân trí đã cao, thông tin đến với người dân không còn một chiều như trước. Cho nên mỗi thông tin về phương diện chính trị của quý vị luôn đặt ra cho người nghe, người đọc những câu hỏi lớn. Tỉ dụ các trường hợp tôi kể ra trên liệu có đúng không" Đỗ Thành Công có phải là kẻ khủng bố không" LS Đài và Lê Thị Công Nhân hoạt động dân chủ có phải vì tiền không" Nữ sỹ Trần Khải Thanh Thuỷ viết bài miệt thị đảng, chế độ cộng sản, công an của đảng có phải vì mỗi bài được trả 30 USD không; hay vì cái gì khác"

Biết tôi viết thư gửi ông, một người bạn của tôi có suy nghĩ thế này nhờ tôi gửi kèm theo: Bởi vì báo chí các ông đều của đảng cộng sản nên bạn tôi khẳng định các ông toàn đưa tin vu khống bậy bạ về những người hoạt động dân chủ, nhân quyền; vì những người đó đối lập với đảng cộng sản. Cái trò vu khống bậy bạ trên chỉ có thể lọt tai các ông chứ không thể lọt tai bạn tôi. Ngậm máu phun người ta, không biết quần áo người ta có bẩn không nhưng trước hết là mồm mình bẩn đã! Không chỉ mồm của đảng cộng sản Việt Nam có máu mà từ 6 chục năm tiếm quyền, tay của đảng cộng sản Việt Nam đã vấy máu. Dùng học thuyết chuyên chính vô sản để trị nước thì rõ là máu người dân phải nhuộm từ gan ruột của đảng ra đến tay chân. Cải cách ruộng đất là máu ai" "giải phòng miền Nam" là máu ai" Học tập cải tạo đối với quân-dân-chính chế độ Việt Nam cộng hoà là máu ai"

Bây giờ với linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Thị Công Nhân và nhiều nhà đấu tranh dân chủ khác, bàn tay của đảng cộng sản Việt Nam lại còn muốn vấy máu tiếp nữa. Đài báo ti vi các ông lại còn ngậm máu phun người tiếp nữa. Với chúng tôi, những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền là những vị anh hùng. Họ đã nhận ra con đường phải đi của dân tộc sớm hơn chúng tôi, họ dũng cảm hơn chúng tôi. Chúng tôi kính phục họ. Chủ nghĩa cộng sản độc tài toàn trị đẻ ra các vị thì lý tưởng dân chủ pháp quyền phải đẻ ra họ. Các vị là hiện tại đen tối của dân tộc. Họ là tương lai của đất nước. Ngậm máu phun người thì mồm mìmh bẩn. Gieo gió ắt gặt bão.

Những lời nôm na của hai ông giáo tiểu học già. Nhờ các trang mạng internet chuyển đến người nhận.

Hải Phòng, ngày 1 tháng 5 năm 2007.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Kinh nghiệm của tôi với chế độ cộng sản tuy ngắn nhưng (chắc) đủ. Ngay sau khi họ chiếm được miền Nam, những sợi giây thun ở đây cũng đã lật đật thun nhỏ ngay lại. Những trang sách hay những cái bao ni lông cũng thế, cũng đang trắng tinh liền vội vã biến thành sắc mầu đen xỉn.
Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không tin ma là quyền tự do của mỗi người. Xin đừng phán xét.
Tôi đến thăm nhà sách Tú Quỳnh từ sáng sớm thứ Bảy 18 tháng 10, 2020, cốt để nhìn lại một nơi chốn thân quen của người Việt tị nạn ở Quận Cam, trước khi nó đóng cửa vĩnh viễn. Cơn lốc đại dịch Covid 19 chưa qua mà hậu quả thảm hại đã giáng xuống khắp nơi từ nhân mạng tới tài chánh và bao nhiêu món ăn tinh thần cũng theo đó mà ra đi.
Nhân khi đọc bài Thành Tựu Niết bàn của Cư sỹ Nguyên giác Phan Tấn Hải, chúng tôi xin phép kết hợp với thuyết big bang của Stephen Hawking và tiến trình giác ngộ của Đức Phật, và sự sống và chết theo Phật giáo để luận bàn về Niết bàn, giải đáp thắc mắc đức Phật chết rồi đi về đâu? Đây chỉ là khởi niệm mới lạ, biết đâu tương lai sẽ có người chứng minh được.
Phiên toà xử người dân Đồng Tâm cùng cái án tử hình, chung thân dành cho con cháu cụ Kình đã phủ xuống tâm trạng u ám cho tất cả chúng ta. Nhưng sự việc không dừng ở đó, công an đã bắt giam nhà báo Phạm Đoan Trang, đồng tác giả của ấn bản “Báo Cáo Đồng Tâm”.
Ông mô tả mình là một người chủ trương “tôn trọng sự sống – (pro-life),” ủng hộ Tu chính án số 2 (quyền sở hữu vũ khí,) cổ võ một bộ máy chính quyền nhỏ, một kế hoạch quốc phòng mạnh mẽ, và là một người bảo thủ tôn trọng quốc ca” đã nói là hiện nay nước Mỹ không còn là một quốc gia dân chủ gương mẫu, và rằng “chúng ta cần phải có một Tổng Thống cho tất cả mọi người Mỹ, chứ không phải chỉ cho một nửa nước Mỹ.”
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm.
Vấn đề không phải là để truy thù hay báo oán. Truyền thống văn hoá bao dung dân tộc Việt không cho phép bất cứ ai thực hiện điều đó. Tuy nhiên, quá khứ cần phải được thanh thoả – và không thể thanh thỏa bằng một (hay vài) cuốn truyện– để chúng ta đều cảm thấy được nhẹ lòng, và an tâm hơn khi hướng đến tương lai.
Làm thương mại, nhất là làm trong nghề buôn bán nhà cửa, muốn mọi người thương mình rất khó. Chín người thương mình cũng có một người ghét mình. Ăn ở cho mọi người thương mình chỉ có chân thành mới làm được.
Rừng điêu tàn thì đất nước suy vong; đây mới chính là cội rễ của vấn đề.bChúng ta cứu giúp đồng bào bị nạn nhưng chính chúng ta có ai nghĩ đến cội nguồn của vấn đề là nạn phá rừng cưa gỗ tàn phá đất nước. Tác động tới môi trường, phá rừng vẫn đang tiếp diễn và đang làm thay đổi khí hậu và địa lý.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.