Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khi Ngàn Sau Nối Tiếp Nghìn Xưa

20/12/200700:00:00(Xem: 5152)

Nghe tin và thấy sinh viên biểu tình chống Trung Quốc lòng mừng trong cảm xúc tuổi trẻ ngàn sau đang tiếp nối hùng tâm đảm lược ngàn xưa. Phải bỏ qua nhiều sự kiện dù kéo dài... nửa thế kỷ cũng khó ghi dấu ấn lịch sử vì giá trị quá khiêm tốn của sự việc.

Chẳng có dấu ấn gì tốt để... thành lịch sử đáng nhớ, mà thành thứ lịch sử buồn rầu đáng quê!

Lời nói của sinh viên tràn trề lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm khiến không khỏi nhớ lại lời hịch tướng sĩ của Hưng đạo Vương Trần Quốc Tuấn: "...thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm..."

... "Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhại. Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng... Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc..."

Trong khi biểu tình chống Trung quốc "xăm lược hành chánh" mở đường cho "xăm lược quân sự", giới trẻ Sàigòn đồng thời còn phải nhọc nhằn đòi lại các quyền công dân, quyền biết sự thật, quyền tham gia chánh sự, quyền thực thi trách nhiệm thời đại bị tước đoạt từ nửa thế kỷ dưới chánh quyền chỉ muốn lập trình sẵn, đúc con người thành khuôn phép chấp hành nghe lời... như khỉ làm xiếc!

Cảm xúc và cả cảm thương biết mấy khi đọc biểu ngữ của các giáo sư Trung Quốc trong biểu tình Thiên An Môn: "Quỳ gối lâu rồi nay phải duỗi chân cho thẳng!"

Người dân Trung Quốc nhân hậu bảo rằng học cao nhưng làm thầy giáo nghèo mới chân chính được. Chánh quyền Trung Quốc tàn bạo cán nát chính dân mình, không quan tâm ý dân TQ, thì dân VN chỉ là... dun dế lúc nào cũng "muốn... ngắt đầu chơi", muốn "dạy cho một bài học"!

Sinh viên VN hầu như đã nhận ra chính mình phải tự quản trị cuộc sống của mình, và hầu như đã nói rõ:" Nghe lời cô chú, nghe lời Đảng lâu rồi, nhưng nay không thể nào... nghe tiếp!"

Đất nước chỉ độc lập thật sự khi người VN cởi bỏ được tâm lý của kẻ thua cuộc, bại vong. Đảng CSVN mang tâm lý thua cuộc đó với Trung Quốc từ 1945 đến nay làm dân VN, Việt kiều, và nay sinh viên cũng bày tỏ thất vọng!

Lịch sử chứng minh khi Trung Quốc bị Mông cổ chiếm, thì VN đã thắng được Mông cổ Hốt Tất Liệt. Năm 1259, người Mông Cổ chiếm được miền Bắc Trung Hoa, Hốt Tất Liệt (cháu nội của Thành Cát Tư Hãn) lên ngôi Hoàng đế ở Trung Hoa. Sau này TQ còn bị Mãn Châu ô hợp chiếm, và mãn Châu đã sáp nhập hoà đồng về chánh trị song vẫn thấy có dị biệt lớn ở từng người TQ. Truy ngọn ngành thời Lục Quốc đến Mãn Thanh sẽ hiểu vì sao người Trung Quốc với nhau luôn xao động không yên!

Người Trung Hoa gốc Hán đã bỏ chạy sang VN và được VN dung nạp với lòng Khoan dung nhân bản, và cũng thán phục những con người khí khái đó, thà thất thổ vong gia không chịu cạo nửa đầu thần phục.

Sinh viên Sài gòn cần biết rõ lịch sử cộng đồng người Hoa ở miền Nam để không kỳ thị và giận cá... chém thớt!

VN là nước nhỏ, nhưng đã có một quá khứ đáng tự hào hơn lịch sử Trung Quốc khá nhiều. So vụ Thiên An Môn với Sài gòn thời Ông Diệm, Ông Thiệu thì VN quả tình thua hẳn TQ về... óc tàn bạo, phản dân hại nước. Sàigòn thời ông Thiệu đã tiếp kiến sinh viên nữ chúng tôi với đại yến và quân nhạc như tiếp quốc khách, khi sinh viên biểu tình chống chiến tranh đòi thương lượng hai miền. Còn Sài gòn nay, sinh viên nữ đã bật khóc hỏi chánh phủ CSVN rằng "sao bày tỏ lòng yêu nước mà công an ngăn chận""

Sinh viên SG xưa biểu tình muốn ra trung tâm Sàigòn. Cảnh sát dã chiến và sinh viên đối mặt vẻ hầm hừ để... chụp hình, nhưng... nói nhỏ chỉ đủ cho nhau nghe: "Anh em tản qua đường kia mà đi... Đường này có lệnh chặn!" Vậy là, chỉ 15 phút sau trung tâm SG tràn ngập sinh viên!

Bây giờ sau khi biết rõ về CSVN, tôi không ân hận nhưng thật buồn không biết làm gì để vết thương quá sâu của CSVN tạo ra trên đất nước mau lành lặn, để sửa lỗi quá khứ CS lầm lạc này!

Sinh viên Sàigòn quá lý tưởng tuy không sai xét về ý tình dân tộc, nhưng không đúng với thực tế, không giúp VNCH thương lượng ở thế mạnh. Sự thất bại do CSVN quá dối trá nghiệt ngã, đã làm cho sinh viên chúng tôi đúng, nhưng lại rơi vào bi kịch thành là kẻ... góp phần làm ra số phận không may của miền Nam. Con đường thương lượng sinh viên từng mong muốn để nối liền đất nước bị phá vỡ, và mở đầu một cuộc ly tan mới cay đắng hơn. Cuộc ly hương chứ không phải chia cắt bằng con sông nhỏ Hiền Lương bơi sang được, mà cả một đại dương sóng to gió lớn chết chóc, chất chồng oan trái... Điều này cũng chứng minh người đúng và có viễn kiến biết rõ CSVN là ai, không thể có điều gì tốt lành cho đất nước, tiếc thay chính là những nhà chánh trị Mỹ và VNCH.

Tôi hờn trách CSVN, MTDTGPMN thiếu tình dân tộc đến tận đáy lòng, vì ngỡ ngàng, chua xót, đau đớn!

Khi đi Sapa du lịch tôi bỏ tham quan thắng cảnh mua sắm, thuê xe riêng một mình đi thăm đền thờ Hưng đạo Vương và cây đa 300 năm tuổi chỉ để đốt một nén hương cho người anh hùng đất nước đáng tôn thờ, và cũng cả vì lòng tôi thấm đẫm lời hịch của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Từ cửa đền nhìn ra con sông làm biên giới, tiếp xúc dân chúng hai đầu cầu Hà Khẩu hiền hoà tôi chẳng hiểu TQ xua quân chiến tranh chết chóc "hai bên đều mất mát" làm gì"

Sang Campuchia, tỉnh kết nghĩa là Kompong Chnang ngay lúc cuộc chiến còn đang tiếp diễn, tôi đã nghẹn ngào cắm nén nhang ở nghĩa trang của lính bộ đội VN cả hai miền. Lên Lạng Sơn tôi cũng xin vào một nơi nào thờ tự để đốt một nén hương cho bộ đội VN, đa số là miền Bắc chết năm 1979, trong chiến tranh biên giới với Trung Hoa! Đấy là những cái chết để lại cho tôi lòng tri ân sâu sắc và nguyện cầu thành anh linh của dân tộc VN. Cuộc chiến này cũng có yếu tố Trung Quốc rất đậm nét!

Gia đình tôi không ngăn cản tôi điều gì, nhưng biết tôi ra tận mặt trận còn đang hành quân đánh quân Khmer đỏ, Mẹ tôi đã ngần ngại nói thôi thì đừng đi! Tôi an ủi là không sao, có chết cũng chết sau nhiều người lắm! Tiểu đoàn Tây Đô con em tỉnh mình đang ở hết bên đó, đi thăm mới phải hơn chứ!

Đêm Kompong Chnang, bên bờ Biển Hồ, ngồi nhìn Trăng dịu dàng soi đáy nước, cá ăn mồi quẩy sóng, nói chuyện chiến tranh với lính biên cương, đã thành một kỷ niệm khó quên. Tôi mang lòng thương bộ đội trong áo lính, mang nhiệm vụ nặng nề nhất, mà gương mặt thì vương nét ngây thơ đến nao lòng xót xa! Tôi mang câu hỏi vì sao một quốc gia Phật giáo, giáo lý từ bi không cho giết con sâu cái kiến, vậy vì lẻ gì mà Pol Pot giết người nhiều đến vậy, cho tận bây giờ câu trả lời nào cũng chưa thoả đáng.

Tôi nhớ nhất là hai nấm mộ bộ đội VN bị xử tử hình vì cướp bóc dân Campuchia. Đành phải là như vậy, nhưng sao nay tham nhũng chưa được "xử nghiêm" như thế" Sao lòng tôi còn nhiều dấu hỏi đến thế này chứ!

Tôi còn duy nhất một mục tiêu, là đến chốn địa linh ngồi lại bên dòng sông Hát nơi ngàn xưa Hai Bà Trưng tự trầm, để vọng tưởng cội nguồn tổ quốc, thăm đền Hai Bà cho trọn nghĩa kẻ hậu sinh! Công cuộc về nguồn lịch sử của riêng tôi sẽ đủ đầy gương sáng danh nhân, trọn ý tình dân tộc và cả diện mạo non sông gấm vóc.

Tôi có nhiều khúc mắc với ông Lê Duẫn vì không tán thành cuộc chiến vào Nam, nhưng tôi tán thành ông trong chiến tranh phía Bắc và ghi đúng Trung Quốc là thế lực thù địch trong luật pháp VN.

Từ 1975 đến 2007 đã có hai ba cuộc chiến, cái được tuyên bố cái không, và nhiều lần bắn giết ngư dân. Như vậy đã đủ để tuyên bố CSTQ là "thế lực thù địch" chưa" Quốc hội VN xem xét hay để sinh viên dân chúng xem xét"

Tôi sẽ vui mừng nếu như sinh viên SG và chánh quyền CSVN có được sự phối hợp nhịp nhàng hành động theo lòng dân thay vì cản chân nhau. Lòng nhiệt thành của sinh viên sẽ được thêm sức mạnh. Việt Kiều, phong trào dân chủ trong ngoài nước, và sinh viên VN sẽ nối vòng tay lớn cùng chung mục tiêu đòi Trung Quốc phải tuyên bố bỏ quyết định nói trên.

Quốc phá gia vong ai cũng có trách nhiệm, nhưng quả tình với chánh quyền CSVN không có tâm thức của "người tử tế", khi "yên" chỉ lo ăn hưởng một mình độc tài độc đoán với dân, và khi "biến" thì kêu gọi nọ kia. Không thể để tiếp tục lợi dụng lòng yêu nước và đùn đẩy trách nhiệm. Không thể kêu gọi đoàn kết chung chung mà phải có sự hành động chung nhưng minh bạch theo kiểu "đánh chung, đi riêng" của Việt Minh và CS thời 1945-1954 xa xưa!

Biện pháp thí dụ là VN và VK đều cùng tẩy chay hàng Trung Quốc khắp thế giới, trong nước vận động đóng cửa có thời hạn các chợ biên giới như chợ Lạng Sơn... không du lịch, không tham gia sự kiện thể thao 2008, Kiến nghị với LHQ, ASEAN, phong trào không liên kết.... Kiểu gì, cách nào thì mỗi người thêm ý để chọn ra một số phương cách khả thi và thống nhất để có hiệu quả!

Quốc hội TQ cũng giống Quốc hội VN, chỉ là hợp thức hoá ý đồ của CSTQ để có tính pháp lý có tính toàn dân, mà thật ra chẳng có gì ngoài ý kiến riêng của một vài con người nắm hết quyền lực!

Bao nhiêu dân TQ biết rõ... biên giới mình là đâu"

Trần Thị Hồng Sương

(Cần Thơ)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Phần lớn nhân loại đều chưa đến Rome, và chắc cũng chả mấy ai rành rẽ về phong tục tập quán của xứ sở này. Tuy thế, nếu có dịp bước chân tới đây thì chắc tất cả chúng ta đều sẽ nhớ đến lời dậy của cổ nhân (“nhập gia tùy tục/đáo giang tùy khúc”) để ứng xử thích nghi, và hoà nhã với dân bản xứ.
Quốc gia nào cũng có nhà nước nên vai trò của chính quyền không thể tránh. Nhưng quả lắc khi nghiêng về nhà nước quá xa thì bóp nghẹt thị trường tự do còn khi chuyển sang tư nhân quá mức lại tạo ra bất ổn (khủng hoảng kinh tế) và hố sâu giàu nghèo. Một nghịch lý khác là khi xã hội xáo trộn, kinh tế suy trầm thì một bên là Mác Xít trỗi dậy, bên kia là Phát Xít nổi lên như xảy ra vào các thập niên 1930 hay 2010.
Trong cú sốc ban đầu do COVID-19 gây ra, các chính phủ và ngân hàng trung ương ứng phó bằng những đợt bơm tiền mặt khổng lồ là chuyện có thể dễ hiểu. Nhưng hiện nay, các nhà hoạch định chính sách cần lùi một bước và xem lại các hình thức kích hoạt nào thật sự cần thiết và nguy cơ nào gây nhiều hại hơn lợi. Các chính phủ trên khắp thế giới đang phản ứng mạnh mẽ với cuộc khủng hoảng COVID-19 bằng cách ứng phó kết hợp về tài chính và tiền tệ, nó đã đạt tới 10% GDP toàn cầu. Tuy nhiên, theo Cơ quan Kinh tế và Xã hội thuộc Liên Hiệp Quốc đánh giá tổng quát mới nhất, các biện pháp vực dậy này có thể không thúc đẩy cho tiêu dùng và đầu tư nhiều như các nhà hoạch định chính sách hy vọng.
Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học… Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai hóa nhật báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’
Sự căng thẳng thẳng giữa nước Mỹ và Trung cộng mỗi ngày mỗi gia tăng. Thật vậy, kể từ ngày 25-9-2018, tổng thống Donald Trump đọc trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, kêu gọi các nước trên Thế giới: “Chống lại xã hội chủ nghĩa và những đau khổ do nó đã gây ra cho nhân loại.” Mời xem link: https://youtu.be/q6XXNWC5Koc?t=95. Từ đấy, khiến cho Trung cộng lo âu phập phồng vì cả Thế giới phê phán chủ nghĩa cộng sản gay gắt.
Kết quả bầu cử Thị xã vòng nhì hôm 28/6 vừa qua khoát cho nước Pháp bộ áo mới màu xanh. Bộ áo Pháp lần đầu tiên được mặc. Các Thị xã xưa nay do Thị trưởng xã hội, phe Hữu hay thuộc xu hướng khác nay phần lớn lọt vào tay đảng Xanh. Cả những Thị xã cho tới nay vẫn nằm trong tay cộng sản cũng bị đảng Xanh cướp mất. Giới chánh trị đều ngẩn ngơ trước thực tế hoàn toàn bất ngờ này. Nhiều nhà chánh trị học, nhà báo chánh trị bắt tay ngay vào việc tìm hiểu tại sao bổng nhiên xuất hiện làn sóng xanh chiếm gần hết các thành phố lớn nhỏ của Pháp? Tại sao chỉ có 4/10 người đi bầu? Vậy người được bầu thắng cử hay làn sóng cử tri vắng mặt mới thật sự thắng cử?
Những năm gần đây sự việc Trung Quốc chiếm đảo, vét cát dưới đáy biển xây dựng căn cứ quân sự, xây phi trường, đặt tên lửa tại biển Đông khiến người ta vô tâm quên mất rằng cánh tay dài của Đại Hán đã vươn qua biển thò đến tận Phnom Penh tự thuở nào. Dưới mắt nhiều quan sát viên quốc tế thì Campuchia ngày nay là một tỉnh của Trung Quốc, và Thủ tướng Hun Sen là một bí thư tỉnh ủy của Đảng Cộng sản Trung Quốc, không hơn không kém.Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia là mối đe dọa nghiêm trọng cho các quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, và Hoa Kỳ chắc chắn không thể không nhận ra hiểm họa to lớn đó. Trong buổi tường trình lên Ủy ban Tình báo Thượng viện Hoa Kỳ hôm tháng Giêng năm 2019, Giám đốc Sở Tình báo Quốc gia, lúc đó là ông Dan Coats, đã cảnh báo rằng “Campuchia đang có nguy cơ biến thành một quốc gia độc tài, và điều đó sẽ mở đường cho Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự trên miền đất ấy.”
Ngày 22 tháng 6 năm 2020, dự luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông được đưa ra tại quốc hội của Đảng Cộng Sản Trung Hoa để thông qua, và đêm 30 tháng 6 rạng sáng ngày 1 tháng 7, 2020, sau một phiên họp kín của Ủy Ban Thường Vụ Đại Biểu Nhân Dân (mà thế giới gọi là quốc hội bù nhìn tại Bắc Kinh) dự luật này đã trở thành luật. Ngày mà Luật An Ninh Quốc Gia về Hồng Kông này ra đời cũng trùng ngày mà Hồng Kông được trao trả lại cho China 23 năm trước 01-07-1997 theo thể chế “một nước hai chế độ” (one country two systems). Theo đó Hồng Kông vẫn còn quyền tự trị trong 50 năm từ 1997 đến 2047, và trên lý thuyết Hồng Kông chỉ lệ thuộc vào Bắc Kinh về quân sự và ngoại giao mà thôi.
“Ngày 11/07/1995: Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton và Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt thông báo quyết định bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa 2 nước.” Với quyết định lịch sử này, Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng sản đã ghi dấu “gác lại qúa khứ, hướng tới tương lai” được 25 năm vào ngày 11/07/2020. Nhưng thời gian ¼ Thế kỷ bang giao Mỹ-Việt đã đem lại những bài học nào cho hai nước cựu thù, hay Mỹ và Việt Nam Cộng sản vẫn còn những cách biệt không hàn gắn được ?
Trước 1975, ở bùng binh ngã Sáu (kế góc đường Gia Long và Lê Văn Duyệt) có cái biển nhỏ xíu xiu: Sài Gòn – Nam Vang 280 KM. Mỗi lần đi ngang qua đây, tôi đều nhớ đến cái câu ca dao mà mình được nghe từ thưở ấu thơ: Nam Vang đi dễ khó về… Bây giờ thì đi hay về từ Cambodia đều dễ ợt nhưng gần như không còn ma nào muốn hẻo lánh tới cái Xứ Chùa Tháp nghèo nàn này nữa. Cũng nhếch nhác ngột ngạt thấy bà luôn, ai mà tới đó làm chi… cho má nó khi. Thời buổi này phải đi Sing mới đã, dù qua đây rất khó và về thì cũng vậy – cũng chả dễ dàng gì.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.