Hôm nay,  

Robot Cop, Phép Lạ Và Cảnh Sát Họ Đinh

27/04/201300:00:00(Xem: 286617)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với bài viết "Duyên Nợ Với Nước Mỹ," kể chuyện gia đình có ông bố từng được người Mỹ nhận làm con nuôi, mà suốt 50 năm thăng trầm, cả nhà vẫn cứ hụt mãi cái hẹn với Hoa Kỳ. Chuyện cảm động nhất là bài viết đã góp phần biến giấc mơ ấy thành sự thật khi tác giả vận động hoàn tất mọi giấy tờ đưa được ba má từ Việt Nam qua Mỹ theo thủ tục khẩn cấp để dự lễ phát giải và du lịch Mỹ Quốc. Anne Khánh Vân sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại Virginia. Bài viết mới của cô kể về phép lạ y khoa Hoa Kỳ dành cho một cảnh sát gốc Việt: cải tử hoàn sinh khi tim đã ngừng đập và rạp nối tuyệt hảo người đã bị gẫy vỡ nhiều nơi.

Chuyện của Năm, của Tháng hay là chuyện khó quên

Tin địa phương (CBS-DC, All News 99.1 WNEW):

Một vụ tai nạn gây chết người ở Annandale, thuộc quận Fairfax, VA.

Một người đàn ông đã chết và một sĩ quan cảnh sát bị thương nặng sau cuộc rượt đuổi với kết thúc là một cái đụng trực diện khốc liệt. Một phần đường Little River Turnpike (Route 236) phải đóng trong vòng gần sáu giờ, khuya sáng ngày thứ Năm, 28 tháng Hai.

Cuộc rượt đuổi bắt đầu ngay sau nửa đêm khi các sĩ quan cảnh sát đến giải quyết một sự xáo trộn tại một ngôi nhà trên dãy 4800 đường Tapestry. Người đàn ông ở ngôi nhà đó được xác định 40 tuổi tên Cicero I. Liberea. Ông ta nói chuyện qua loa rất nhanh với cảnh sát rồi tháo chạy vào một chiếc xe SUV màu trắng và tẩu thoát.

Cảnh sát cho biết họ đã cố gắng ngăn chặn người đàn ông. Hắn ra khỏi đường Roberts và nhập vào đường 236. Cảnh sát tiếp tục rượt chiếc SUV từ các làn đường hướng đông khi Cicero lái cùng hướng ở phía đường đối diện.

Một phát ngôn viên cảnh sát cho biết khoảng 4 dặm trước vụ đụng trực diện khốc liệt với xe cảnh sát, Cicero suýt đụng vào nhiều xe trên đường vì tốc độ của ông quá cao. Xe cảnh sát trong tai nạn là xe đến tiếp viện từ hướng ngược lại, trên cầu vượt I-495 khoảng 12:30 am.

Cicero, không có địa chỉ cố định, đã bị giết trong vụ đụng, cảnh sát nói.

Cái đụng trực diện làm kẹt nhân viên cảnh sát bên trong xe cho đến khi cấp cứu đến cắt mái của xe để cứu nhân viên cảnh sát. Anh ta được đưa tới bệnh viện với rất nhiều vết thương trầm trọng. Cảnh sát cho biết người cảnh sát trong tai nạn 28 tuổi, trực thuộc Hạt Mason. Hiện vẫn chưa rõ ma túy hay rượu là yếu tố trong vụ tai nạn. Sự việc đang được điều tra.

(A deadly crash in Fairfax County. (credit: John Domen/All-News 99.1 WNEW)

Đó chỉ là bản tin nhanh trên Radio và báo CBS địa phương vùng DC. Chi tiết của tai nạn, nhất là phần hậu tai nạn để cứu sống người cảnh sát, mới thật đáng kể. Phép lạ!

Người cảnh sát trong tai nạn khốc liệt đó là một người Việt Nam, họ Đinh. Bản tin viết “Xe cảnh sát trong tai nạn là xe đến tiếp viện từ hướng ngược lại” cho thấy nhiệm vụ của cảnh sát Đinh là chận đầu kẻ đào tẩu.

Tại hiện trường, xe cứu thương có mặt ngay tức khắc. Vận tốc của xe tuần cảnh khoảng 65 dặm một giờ. Vận tốc của chiếc SUV gấp đôi: hơn 120 dặm một giờ. Khi xe SUV đụng trực diện xe tuần cảnh, xe tuần cảnh bị tông văng lùi cách nơi hai xe đụng nhau 102 bộ (feet). Phần đầu xe phạm nhân bể vụn trên khắp đoạn dài của tai nạn. Phạm nhân chết ngay trong tai nạn. Xe tuần cảnh của cảnh sát Đinh là xe đời mới vừa ra lò, do đại uý Lee cấp một tuần trước. Xe dài 12 feet, được trang bị đầy đủ những cơ phận để có thể sống còn trong một tai nạn, nhưng vẫn thun dúm lại còn 8 feet sau tai nạn. Cảnh sát Đinh bị kẹt cứng bên trong.

Không có cách nào khác cứu cảnh sát Đinh ra khỏi xe ngoài việc phải cưa đứt nóc xe. Nhưng vẫn chưa mang cảnh sát Đinh ra được. Phải kéo giãn một vài nơi vừa đủ khoảng trống mới lấy được thân thể gẫy nhiều đoạn của cảnh sát Đinh ra ngoài. Kiểm tra nhịp tim: Không còn!

Hiện trường không mấy xa bệnh viện hiện đại nhất của quận Fairfax. Cảnh sát Đinh được tức khắc đưa đến đó.

Khoảng hơn nửa tiếng sau tai nạn, có người đến gõ cửa nhà người thân cảnh sát Đinh.
image001
Cảnh sát Long Jr. Đinh, thuộc quận hạt Mason, vùng Washington DC.
Phép Lạ Thứ Nhất:

Khi ông Đinh cha được đưa đến bệnh viện, có khoảng ba tiểu đội cảnh sát đứng xếp hàng ở sảnh ra vào, trang nghiêm chào. Đồng đội và cấp trên của cảnh sát Đinh xem anh như đã chết. Họ chào cha anh như nghi lễ chia buồn người thân của người “quá cố”. Ông Đinh cha nhìn cảnh này nghĩ bụng, “Vậy là rồi đời thằng con tui rồi!” Ông không còn giữ được bình tĩnh, la làng lên: “Con tui đâu, nó ra sao rồi? Cho tui thấy mặt nó.” Ông muốn quỵ xuống. Một vài đồng đội của cảnh sát Đinh đến đỡ ông đứng lên và nói, “Mr Dinh, please stand, please stand.” Họ dìu ông Đinh cha đến nơi cảnh sát Đinh đang nằm.

“Trời ơi, còn mặt mũi gì nữa đâu mà nhìn. Mặt nó méo mó, xương hàm gẫy nhiều khúc, móp xọp vào trong. Toàn thân bất động.” – Ông Đinh cha kể lại chi tiết cho tôi nghe.

Nhìn được con chỉ trong giây lát, ông Đinh cha phải ra ngoài. Cả chục bác sĩ và y tá đang quay quần bên cảnh sát Đinh. Họ đang cố kéo lại nhịp tim của cảnh sát Đinh. Sau một lúc, nhiệm mầu thay, tim cảnh sát Đinh bừng đập lại, nhưng dĩ nhiên anh ta không tỉnh, vẫn mê man.

Chân phải của cảnh sát Đinh gẫy 3 nơi: ở gần khuỷ mắt cá, trên ống quyển, và trên đùi gần háng.

Chân trái gẫy 2 nơi. Tay phải gẫy 2 nơi. Xương vai gẫy 2 nơi. Và hàm thì gẫy nhiều nơi. Từng chiếc răng sút ra khỏi hàm…

Vì phải đợi hơi lâu trong khi nhân viên cấp cứu cưa nóc xe tuần cảnh để lấy cảnh sát Đinh ra, anh bị ngộp; và cũng vì tốc độ bị đụng khá mạnh và lực văng lùi lại sau khá xa, anh hút đầy khói và bụi cháy của tai nạn vào phổi. Việc kế tiếp sau khi mang lại được nhịp tim cho cảnh sát Đinh là làm sạch phổi. Đinh lên sốt cao vì phổi bị nhiễm trùng. Các bác sĩ phải dùng một hệ thống như máy hút bụi để hút tất cả bụi bẩn ra ngoài và làm sạch phổi trở lại, trong khi Cảnh sát Đinh vẫn mê man.

Bên ngoài, đường 236 bị đóng hơn 6 tiếng để dọn dẹp hiện trường. Ở nhà thương, cũng là những giây phút “run như run Thần Tử thấy Longs nhan, run như run hơi thở chạm tơ vàng…”

Tử Thần thấy Long nhan, tức là Tử Thần thấy mặt của Long rồi. Cảnh sát Đinh tên Long!

Vì chưa thể xác định độ trầm trọng của việc não bộ bị chấn thương và sự hôn mê, các bác sĩ chưa thể giải phẫu những chỗ gẫy. Dù đã cứu lại được nhịp tim, nhưng cảnh sát Đinh vẫn có thể “đi luôn” bất cứ lúc nào nếu cơ thể anh không chịu nổi cuộc giải phẫu, dù là một giải phẫu nhỏ. Não bộ và toàn thân anh như hoàn toàn “tắt điện”. Phổi đã sạch nhưng bị dập. Anh được khoét một lỗ xuyên qua vành bụng để đưa chất dinh dưỡng vào thẳng bao tử. Xung quanh anh, hàng trăm dây nhợ.

Có lúc, các bác sĩ đã tính cả cách tách rời não bộ ra và nuôi sống nó riêng biệt, trong khi chờ giải quyết lại từng bộ phận bị gẫy hoặc đang ngưng hoạt động khác vì tình trạng não của cảnh sát Đinh cũng rất trầm trọng. Giữa lớp sọ và não bên trong cũng có li ti những mãnh vụn của xương hàm khi vỡ và vô số máu bầm. Nhưng rồi cuối cùng họ đã quyết định vẫn để nguyên não dính liền với cơ thể. Không đụng đậy gì cả. Các bác sĩ lại tiến hành việc hút những mãnh vỡ và máu bầm giữa lớp sọ và não.

Nói chuyện thì nghe có vẻ đơn giản như việc nhồi nắn hình nhân từ đất sét, nhưng chúng ta dư biết nó phức tạp và đòi hỏi độ hiện đại, tinh vi và chính xác đến mức nào trên thực tế khi các bác sĩ phải thực hiện công việc ấy.

Chân phải của cảnh sát Đinh được kéo dài ra hơn 1 feet để dây gân chằng của chân không bị thun lại trong thời gian chờ đợi được giải phẫu. Làm sao kéo chân dài ra? Ở xương mắt cá, họ khoan một lỗ và cho một thanh platinum đi xuyên qua. Sau đó họ cột vào thanh platinum một trọng lượng đủ nặng thòng xuống để trì dây chằng căng ra. Nhìn cảnh sát Đinh nằm trên giường, chân phải dài hơn chân trái cả hơn 1 feet.

72 giờ đầu “chết đi thở lại”, dưới sự săn sóc và quan sát đặc biệt của cấp cứu hồi sinh, là thời gian có thể gọi “kinh khủng” nhất phải trải qua, không phải với chính cảnh sát Đinh, vì anh đang còn “du ngoạn” tận nơi đâu, chẳng hề hay biết chuyện gì đã và đang xảy ra với mình. Kinh khủng và căng thẳng là với cha mẹ anh, người thân của anh, bạn bè đồng nghiệp của anh và ngay cả với ê-kíp bác sĩ giỏi nhất của nước Mỹ!

Từ sau hôm xảy ra tai nạn, được tin về em Long (cảnh sát Đinh), tôi cứ chốc chốc lại nghĩ tới em, lại cầu nguyện cho em. Lỡ giựt mình trong đêm, tôi cũng thầm cầu nguyện cho Long-nhỏ tai qua nạn khỏi, Trời Phật thương giúp em hồi sinh, lành lặn, tỉnh táo với đầy đủ trí khôn ngoan. Trong sở làm của tôi cũng xôn xao lên vì tin vụ tai nạn. Khi biết cảnh sát Đinh là con trai một anh bạn của tôi, mọi người đều muốn góp lời cầu nguyện thêm cho em.
image004
Xe tuần cảnh sau tai nạn phải cưa nóc xe để lôi Đinh ra. (credit: John Domen/All-News 99.1 WNEW)
Thêm Phép Lạ

Đã không phải chỉ vài người chúng tôi cầu nguyện. Cũng không phải chỉ một trăm hay một ngàn người cầu nguyện. Hơn thế nữa. Hơn rất nhiều. Gia đình em, người thân quen của em, toàn bộ cảnh sát trong quận Fairfax, kể cả những cảnh sát trong vùng DC/VA, rồi cả những người không hề quen biết, chỉ xem tin qua báo đài… Họ cũng cầu nguyện. Và quả thật đã có phép lạ để cảnh sát Đinh vẫn thở và có vẻ “hợp tác” chịu được trải qua những cuộc giải phẫu.

Bắt đầu bằng những giải phẫu đơn giản nhất (so với những giải phẫu trầm trọng nhất trong những chấn thương trên cơ thể cảnh sát Đinh, chứ không phải những giải phẫu đơn giản nhất trong y khoa, vì vết thương nào trên người cảnh sát Đinh cũng thuộc loại “khó nuốt”, không biết sau giải phẫu chuyện gì sẽ xảy ra).

Cảnh sát Đinh được giải phẫu chân phải, rồi chân trái. Những vết gẫy được đo đạc kỹ lưỡng và được gắn phụ thêm bằng những thanh platinum giúp chỗ gẫy có thế tự tạo lại xương và một khi giải phẫu xong và hai chân lành thì chúng phải cao bằng nhau. Mỗi cuộc giải phẫu cho mỗi nơi được kéo dài từ khoảng hai đến ba tiếng. Sau mỗi cuộc giải phẫu phải đợi xem sức chịu đựng và phản ứng của cơ thể của anh ta ra sao rồi mới tiếp tục giải phẫu kế tiếp. Có ngày, cảnh sát Đinh trải qua 3 cuộc giải phẫu. Dù khả năng y khoa của bệnh viện Fairfax thuộc hạng nhất nước Mỹ, các bác sĩ vẫn luôn xác nhận “chúng ta đã liên tục nhận phép lạ”. Cơ thể của cảnh sát Đinh “hợp tác” với các giải phẫu rất hài hòa.

Vài ba bữa tôi lại gọi điện thoại cho ông Đinh cha hỏi tin con ông. “Nó chỉ nhúc nhích những ngón chân khi được kêu tên. Nó vẫn chưa tỉnh nhưng coi như có những dấu hiệu nghe.” Đã hơn 2 tuần. Chưa được thăm viếng nhiều vì em vẫn trong tình trạng theo dõi đặc biệt.

Đến lúc phải giải phẫu bộ phận bị thương nặng nhất: Hàm.

Khi hai xe đụng nhau, đầu xe SUV thì nát nhừ vì nó mềm hơn đầu xe tuần cảnh. Đầu xe tuần cảnh thì bị thun dúm lại, vành tay lái gẫy, quả cầu khí (airbag) của xe tuần cảnh mở ra. Khi xe bị bắn mạnh về phía sau với vận tốc của SUV hơn 120 dặm một giờ, rồi ngừng lại thật nhanh, quả cầu khí lúc ấy đã vỡ. Không còn cái để bảo vệ, đầu của cảnh sát Đinh đập mạnh về phía trước và va vào trụ của tay lái không có vành xung quanh. Hàm của em vì vậy bị gẫy nhiều khúc, khuôn mặt méo mó, móp xọp vào trong.

Ca giải phẫu được dự trù kéo dài trong vòng 8 tiếng, gồm hai nhóm bác sĩ: nhóm đầu tiên là giải phẫu để gắn liền các xương hàm lại; ngay sau đó nhóm bác sĩ thẩm mỹ phải tiếp tục công việc làm đẹp trai lại cho con trai ông Đinh cha. Cứ nghĩ trên mặt cảnh sát Đinh sẽ phải có nhiều vết xẹo khâu vá, nhưng không. Họ làm mọi thứ từ bên trong vòm miệng. Luồn vào trong ruột của xương hàm những sợi platinum như bê tông phải có cốt thép, để từ đó xương hàm tái tạo lại theo đúng khuôn mẫu. Từng chiếc răng được gắn vào hàm. Sau đó họ khớp nguyên cả hàm lại trong tình trạng đó trong vòng hai tuần lễ để… “bê tông” an toàn khô cứng.

Kết quả phân tích tai nạn cho biết, khi xe bị đụng mạnh và thun dúm lại, khoảng cách từ lưng ghế cảnh sát Đinh ngồi đến trụ của tay lái chỉ khoảng 1 feet. Nhờ cảnh sát Đinh nhỏ con và có mặc áo giáp bảo vệ đạn, nên xương sườn lồng ngực không bị gẫy bẹp; chân cũng không mấy dài, nên chỉ bị gẫy “bấy nhiêu” khúc, và đầu không bị đội lên nóc xe để có thể vỡ luôn cả sọ.

Hôn Mê và Lai Tỉnh

Sau hai tuần lo âu chờ đợi và cầu nguyện trong khi cảnh sát Đinh vẫn chìm sâu tronghôn mê.

Trong suốt thời gian em còn hôn mê, lúc nào trong phòng cũng phải có người. Vì không biết khi em tỉnh, thần kinh em ra sao. Có sẽ hốt hoảng, có sẽ la khóc vùng vẫy, có sẽ tháo chạy,… trong khi cơ thể em chưa thể đứng lên được. Ngoài người thân và y tá, đồng nghiệp cũng thay phiên nhau luôn có mặt trong phòng, 24 giờ trên 24 giờ. Mỗi ngày có khoảng hai ba chục cảnh sát đến thăm chừng. Luôn có hai cảnh sát gác ngoài cửa phòng. Chẳng biết ngoài việc thăm chừng bạn mình có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, cơ quan cảnh sát có mục đích nào khác khi cho cảnh sát canh chừng phòng em 24/24.

Sang tuần thứ ba, cảnh sát Đinh tỉnh lại. Có lẽ cũng nhờ được giải phẫu hàm thành công, “hồn” em nhận ra khuôn mặt… dễ thương của mình nên cuối cùng đã chịu nhập vào lại thân xác, sau bao tuần rong chơi trên Long Cung. Khi “hồn” nhập vào lại thân xác, nó bắt đầu có những cảm giác thể chất. Em mở mắt, chưa nhận ra người đàn ông ngồi bên là cha mình. Thấy những giọt nước mắt em từ từ lăn xuống. “Nó cảm nhận ra sự đau đớn trên toàn cơ thể từ đầu xuống chân.” Ông Đinh cha nhìn con rơi nước mắt.

Mọi người xung quanh vẫn xa lạ. Em chưa nhận ra được người thân. Trí nhớ trống rỗng. Em không nhớ chuyện gì đã xảy ra. Không hề biết mình đã trải qua bao nhiêu trận giải phẫu thập tử nhất sinh. Một vài hôm sau, khi được nhắc, em biết ra một số tên, nhưng vẫn lẫn lộn khi ráp tên với người.

Và rồi em dần dà tỉnh táo hơn trong tình trạng nhẹ nhàng, đón nhận những lời giải thích một cách bình tĩnh.

Em được chuyển sang bệnh viện phục hồi các chức năng thể lý (physical rehaps).

Gia đình em mang nhiều hình ảnh kỷ niệm đến cho em xem, rồi kể những kỷ niệm họ có với nhau. Đồng đội cũng thế. Từng tiểu đội trong cùng khắp quận Fairfax và lân cận, mang hoa, quà, fund raising tuyên dương công trạng cho cảnh sát Đinh. Hình của từng tiểu đội có chữ ký của từng người và những lời cổ võ dán kín tường của phòng anh. Với sự giúp đỡ phục hồi trí nhớ thật tận tình cùng bao lòng thương yêu của mọi người thân, em Long dần nhận ra cha, ra mẹ, những người thật gần với em. Cơ thể em mỗi ngày cũng dần nhớ lại chức năng của từng bộ phận. Em chưa ăn được vì răng và hàm vẫn còn yếu, chưa thể nhai. Em chỉ húp chút ít nước súp mỗi ngày để cơ thể quen dần lại việc cơ thể phải ăn từ miệng, thức ăn phải đi qua thực quản, rồi xuống bao tử; chứ không phải cứ có ống đi tắt xuống tận bao tử mãi.
image002
Bẩy tuần sau phép lạ: Tác giả Anne Khánh Vân và cảnh sát Long Jr. Đinh.
Đến Thăm Em…

Khi tôi đến thăm cảnh sát Đinh là 5 tuần sau tai nạn. Tôi đã chuẩn bị mình nhưng sao vẫn cứ thấy xúc động trên đường đến bệnh viện. Không hình dung ra nổi kết quả hiện đại của y khoa và tài năng của các bác sĩ Mỹ ra sao. Không biết khuôn mặt của em Long “đẹp trai” lại đến mức nào. Nó tỉnh bao nhiêu. Không biết khi thấy tôi, Long-nhỏ sẽ làm gì?

Tôi đến phòng em và đến bên giường em đang nằm. Ngạc nhiên thay, em lên tiếng chào tôi trước. “Chào chị!”

Tôi cười tươi, nói với em, “Wow, em khỏe ru à hen. Giỏi quá! Thương quá.”

Em đối đáp rất bình thường, “Dạ, em khỏe từ từ rồi.”

Em vẫn nói tiếng Việt chậm rãi như tôi biết về em trước kia. Sinh ra ở Mỹ nhưng em nói tiếng Việt khá rõ ràng, chỉ thỉnh thoảng pha đôi chút tiếng Anh cho những chữ tiếng Việt em không biết. Tôi hỏi em tiếp một câu, “Em nhớ chị là ai không?” Long trả lời, “Dạ không.”

Tôi cười và nói, “Không sao. Chị sẽ có cái giúp em nhớ ra chị là ai.”

Ông Đinh cha cũng ngạc nhiên không biết tôi có cái gì để giúp em Long nhớ… Ông cười và chờ đợi. Tôi nhìn thấy trong nụ cười đó là một nụ cười thật, sau bao ngày đêm chẳng còn sức sống bên tình trạng của con trai.

Tôi lấy ra một bức hình. Tôi chỉ mới in nó ra lần đầu tiên, trước khi đến bệnh viện. Trước khi đưa nó cho bố con anh Đinh xem, tôi hỏi Long nhỏ, “Em có nhớ năm ngoái em về Việt nam không?” Long trả lời, “Dạ nhớ.” Dĩ nhiên chuyện nhớ này là nhờ ba em đã nhắc lại và mang cả “kỷ vật” chiếc nón lá Việt Nam vào treo trong phòng em nằm. Em cần hình ảnh, hình ảnh cụ thể. Em cần âm thanh, tiếng cười nói của người thân. Bộ nhớ của em đang được tái phối thức… như máy computer sau khi reformat phải được cài đặt lại từng chương trình.

Em Long nói em nhớ đã về Việt nam nhưng có lẽ đó chỉ là thông tin được cài đặt lại chứ không phải nhớ thật, vì khi tôi hỏi thêm về những người em đã cùng về Việt Nam hoặc gặp ở Việt Nam thì em không biết.

Tôi tiếp tục cài đặt thêm vào trí nhớ của em. Thì… “năm ngoái, khi em về Việt Nam chơi, trong chuyến trở qua Mỹ, chị đã đón em ở sân bay, vì em bay qua Mỹ cùng với má của chị. Ba em và em đã đưa má của chị qua Mỹ dùm. Em đã ngồi cạnh má chị trên máy bay hơn 24 tiếng đồng hồ, em nhớ không?”

Hai chị em bắt đầu chuyện trò. Long có vẻ chậm rãi nhập cuộc. Nhưng chuyện tôi muốn nhắc lại và cho Long xem hình không phải chuyện tôi đón em mà là một kỷ niệm khác rất vui…

Cũng ngộ là cảnh sát Đinh này cũng đã sao đó có "duyên" với cái nhà Hai Lúa của tôi. Long nhỏ là con trai của một trong những bạn thân của tôi. Cùng với một vài người bạn, chúng tôi rủ nhau cùng về Việt Nam chơi. Khi trở qua thì tùy ai có ít ngày nghỉ thì qua trước; ai có nhiều ngày nghỉ thì qua sau.

Chưa bao giờ được biết quê hương Việt Nam nên Long đã rất nôn nóng và thích thú khi được ba cho đi Việt Nam. Tôi cũng rất hưởng ứng vì thời điểm đó trùng với thời gian má Hai Lúa của tôi vừa nhận visa sang Mỹ và tôi cũng sẽ cần về đưa má tôi qua. Mọi chi tiết của chuyến đi chơi chung được sắp xếp chắc chắn và cụ thể; nhóm sẽ đi những đâu, sẽ làm những gì. Nhưng phút chót có vài thay đổi vì tôi chuyển qua sở làm mới. Công việc còn bề bộn với trách nhiệm nhiều hơn, tôi không thể nghỉ phép lâu để cùng đi với mọi người. Trong khi đó, má Hai Lúa đã mua vé máy bay trùng ngày về của bố con nhà anh Đinh, mà cũng chính là ngày tôi và má Hai Lúa sẽ cùng bay qua Mỹ. Thế là tôi phải… cáo lỗi ông Đinh cha, năn nỉ ổng đừng giận tôi không thể đi chung; và đã vậy, tôi còn nhờ bố con anh làm ơn đưa má Hai Lúa của tôi qua Mỹ dùm trong chuyến về của họ. Được vậy thì tôi đỡ phải đổi chuyến bay của má và sắp xếp lại chuyến đi của tôi. Ông Đinh cha la tôi, “Trời ơi, cái cô này, đã không đi với tụi tui còn giao bà má.” Ổng chỉ “mắng yêu” thôi chứ anh em tôi thân nhau như anh em trong gia đình. Bố con anh sẽ sẵn sàng đưa dùm má Hai Lúa của tôi qua Mỹ. Và thật vậy, họ đã đưa má Hai Lúa tôi đến nơi không sứt mẻ.

Trên máy bay, vì không dành được chỗ ba người ngồi chung dãy, má Hai Lúa tôi ngồi cạnh Long-nhỏ suốt đường đi. Anh Đinh cha ngồi riêng một chỗ khác. Trong thời gian bay, má Hai Lúa tôi chuyện trò chuyện Việt Nam cho Long nhỏ nghe. Có khi bà đọc cả thơ cho Long-nhỏ biết thơ văn Việt Nam là… thế nào. Khi đến nơi, nghe anh Đinh cha kể lại chuyện, tôi còn nhớ đã trách má Hai Lúa tại sao đã “tra tấn” Long-nhỏ dữ thần vậy. "Tội nghiệp thằng nhỏ tiếng Việt không rành mà còn phải nghe thơ của má."

Má Hai Lúa tôi kể ở Hồng Kông, khi ngừng để chuyển tiếp máy bay, má tôi thấy Long-nhỏ cứ ngồi đó, sợ Long nhỏ chán, má tôi nói, “Để cô coi đồ cho, Long đi vòng vòng chơi đi.” Long-nhỏ trả lời, “Con mới là người phải coi chừng cô, chứ không phải cô coi chừng cho con.” Má tôi cười hìhì… không biết thằng Long là cảnh sát (Mỹ đàng hoàng chứ không phải giỡn!) nên nó luôn có trách nhiệm và tính cách của một người cảnh sát, bất cần biết là đang thi hành nhiệm vụ hay đang đi chơi. Cứ chốc chốc lại hỏi má tôi có cần gì không.

Khi đến Mỹ, hai bố con anh Đinh tiếp tục sốt sắng làm giúp phần thủ tục giấy tờ cho má tôi. Long-nhỏ cứ chạy ra chạy vào văn phòng làm giấy tờ để ghi chép dùm những lời khai. Cha con Hai Lúa của tôi đứng đợi bên ngoài thật lâu mới thấy tới phiên gia đình họ Đinh bước ra. Đi trước là Long-nhỏ, đẩy xe đầy hành lý. Đi theo sau là má tôi. Và sau cùng là anh Đinh cha. Coi như bố con anh Đinh đã “hộ tống” má Hai Lúa tôi đúng nghĩa “garde-du-corps”.

Đứng bên ngoài, nhìn thấy cảnh này, vừa xúc động, vừa thấy vui thật vui. Nhiều chuyện trên đời này, mình sắp xếp một đằng, nó lại xảy ra một nẻo. Phải là tôi đang đẩy hành lý đi ra trước và má Hai Lúa đi theo sau, mới là phải… Nhưng biết làm sao. Hình như người ta vẫn hay nói "Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên?"

Tôi đến chào bố con anh Đinh và cảm ơn họ, cảm ơn Long nhỏ đã “làm giúp phần phận sự của chị”. Đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp em. Thật giản dị, khiêm nhường. Long đáp lời tôi, “Không có gì, chị. Đi chung với cô cũng vui lắm. Mới tức thì đây, bị hải quan chận lại vì thấy trong vali có trứng. Long hỏi cô có "trứng trong vali không cô?" thì cô nói không. Long giải thích là họ scan vali thấy có trứng. Nếu cô nhớ có trứng chỗ nào thì mình mở vali lấy ngay món đồ đó ra, hải quan sẽ đỡ phải lục tung hành lý của mình.” Má tôi đâu có nhớ và cũng chỉ nghĩ trứng là quả trứng thiệt, còn sống và còn vỏ… Ai dè một hồi lâu mới nhớ ra đã mua cho tôi hai ba gói bánh Bía. Trong đó cái thì nhân sầu riêng, cái thì nhân khoai môn, cái thì nhân đậu xanh và trứng. Chính hắn! Thế là mở vali ra đi tìm gói bánh Bía có nhân trứng. Mèn ơi, ai mà biết má tôi mua bánh Bía cho tôi. Từ sau vụ cúm gà, “trứng” đâu còn được du lịch và tự tiện vào Mỹ nữa! Má tôi cứ thắc mắc làm sao cái trứng, không còn vỏ, đã nấu chín, nằm dưới bao nhiêu lớp, nào là đậu xanh, rồi cái bao ở ngoài, rồi bao nhiêu là đồ đạc xung quanh, rồi bên ngoài còn cái vỏ vali đen xì… mà sao họ vẫn thấy cái trứng và phải lấy ra vứt cho bằng được. Long cười hìhì và “chào mừng cô đã thật sự đến Mỹ.”

Tôi kể lại những chuyện đó cho Long nghe và dường như em cũng đã mường tượng ra được khá nhiều hình ảnh. Em cười rất thích thú và như thật nhớ lại chuyến đi Việt Nam đó. Long hỏi tôi, “Vậy rồi bức hình chị vẫn chưa cho em xem là hình gì?”

Đi cùng với tôi ra đón bố con anh Đinh và má Hai Lúa tôi có tía Hai Lúa tôi và người anh họ lái xe từ VA Beach lên. Chúng tôi chỉ lái một xe ra sân bay vì nghĩ sẽ dư chở má Hai Lúa và hành lý của má. Nhưng phút chót bên nhà anh Đinh có trục trặc không ai ra phi trường đón hai bố con anh được, nên sau khi tính toán tới lui, mọi người cũng lại muốn… đi chung cho vui. Có nghĩa là cả thảy chúng tôi gồm sáu mạng, cùng với cả thảy hành lý gồm 6 cái ký gửi, 3 cái xách tay và 2 nón lá; tất cả chất hết lên chiếc xe Toyota Corolla của tôi. Và hình tôi chụp không phải là một bức hình kiểu, thấy mặt mọi người, mà là một bức hình trong tư thế rất tự nhiên, khi mọi người đang ráng buộc cốp xe lại vì sau khi chất được 6 hành lý vào, cốp xe không đóng lại được. Cũng may nhà anh Đinh không mấy xa sân bay, chúng tôi cứ chầm chậm chạy xe về nhà anh Đinh; gia đình anh Đinh xuống, tôi lái nhà Hai Lúa về nhà tôi. Trong suốt đoạn đường từ sân bay về, xe không ngừng tiếng cười khúc khích. Tôi đưa ra bức hình của kỷ niệm đó cho bố con anh Đinh xem. Mọi người lại có dịp cười thêm một trận.

Chị em tôi nói chuyện hồi lâu. Nói xong chuyện Việt Nam rồi lại sang chuyện của Mỹ, chuyện của những thành quả tuyệt vời của y khoa Mỹ. Cũng tai nạn này mà xảy ra ở những nơi khác, khó lòng tôi còn dịp gặp lại em Long.

Em Long nói “Em chẳng nhớ một chút gì về những gì đã xảy ra. Hy vọng em sẽ không ác mộng thấy lại nó sau này.” Tôi trấn an em, “Em cũng chẳng cần phải nhớ những chuyện đó. Nếu có biết hay nhớ lại gì đó thì chỉ nên tự hào về mình và cảm ơn Trời Phật đã giúp em vượt qua được thử thách khổng lồ đó. Chị nhìn em, thấy em vẫn đẹp trai như trước kia, không nói gì thì chẳng biết gì hết. Một Long Đinh hoàn toàn!”

Nghe khen đẹp trai, Long thích thú nhìn tôi cười và nhướng nhướng đôi chân mày. Em nói tiếp, “Dạ, em cũng nghĩ vậy. Em chẳng cần phải nhớ nó làm gì.” Tôi ủng hộ em, “Đúng rồi, em chỉ nên nhớ những chuyện vui, những hình ảnh hạnh phúc.”

Tôi cầm tay Long lên, “Rất nhiều người đã cầu nguyện cho em. Ai cũng yêu quý em. Mọi người xúc động về những gì đã xảy ra và rất tự hào về em. Em sẽ khỏe, em còn một quãng đường dài trước mặt để tiếp tục đi. Để chị xem chỉ tay em coi nào.” Long rút bàn tay phải lại và đưa bàn tay trái ra. Em nói, “Hình như chị phải xem tay trái của em mà phải không?” Tôi ngạc nhiên quá. Long "tỉnh" hơn tôi nghĩ. Tôi cười hì hì hỏi em, “Ủa, em cũng biết phải xem cho nam bên trái sao? Giỏi quá. Chị thì xem cả hai tay vì chị nghĩ tay nào cũng là của mình… hihi”

Tôi nhìn lướt qua bàn tay em rồi đưa tay em lên và chỉ vào cho em xem bằng chính mắt mình. “Em thấy không, em có một đường sanh đạo thật rõ và dài. Em có một cù-lao ở đây, nhưng coi như em đã qua khỏi rồi. Từ đây về sau sẽ là từ sau cù-lao trở đi. Cả một đường dài suông sẻ, không dấu vết.” Em nhìn theo những gì tôi chỉ và dạ dạ thích thú nói, “Đúng rồi, still a long life há chị?”

Anh Đinh cha nhìn tôi thắc mắc không biết tôi làm… “thầy bói” từ khi nào khi nghe tôi dùng từ… chuyên môn “cù-lao trên đường sanh đạo”. Tôi không phải là “thầy bói” đâu. Tôi chỉ mới đọc sách Chỉ Tay vài phút trước đó để có chuyện làm cho vui thôi.

Trong lúc tôi trò chuyện với bố con anh Đinh thì có bốn cô y-tá bước vào. Tiếp tục trò chuyện thì tôi nghe có tiếng máy bộ đàm. Đảo mắt nhìn quanh, không thấy cảnh sát hay nhân viên an ninh. Tiếng trong máy bộ đàm nghe rất lạ, cứ như đang phúc trình một sự việc gì đó. Nó nói, nó tắt, rồi lại nói… Mắt tôi ngừng lại ở người y tá phát ra tiếng máy khả nghi. Tôi cười và "nửa đùa nửa thật" hỏi, "Cô là Cóp đúng không?" Cô ta cười, gật đầu, "Không phải chỉ mình tôi. Cả ba cô kia nữa." Tôi lần lượt nhìn từng cô "Cóp chìm" này và nói, "Trời, một mình nó mà tới bốn cô?" Chắc mấy cô hiểu ra tôi có ý nghịch… nên đồng loạt phá lên cười, cho thêm chút phấn khích, "Không sao đâu, mỗi lần chỉ một đứa, one by one, tụi tôi thay phiên khám thằng Robot Cop này." Tôi đang định hỏi "mấy cô khám gì nó" thì một cô Cóp nói vô, "Bây giờ người hùng cảnh sát này của chúng tôi đã có bí danh riêng, "Robot Cop" vì trong cơ thể nó chứa khá nhiều sắt thép. Vả lại nó đã qua được một thử thách mà chỉ có người “Robot thứ dữ” mới sống sót được thôi. 

Robot Cop là cảnh sát rô-bô, nhưng tôi chợt nhớ hình như Long nhỏ này cũng là một thằng cọp. Như vậy gọi Long là Robot Cop là phải rồi. Sẽ vừa có nghĩa Cảnh sát rô-bô mà cũng là Robot Cọp, tức Cọp Sắt. Tôi hỏi Long, "Hình như em tuổi cọp phải không? Nếu vậy thì em nhỏ hơn chị đúng một con giáp." Tôi vừa dứt lời thì Long hỏi tôi, "Vậy em nhỏ hơn chị 12 tuổi hả?"

Wow, lại thêm một lần cho tôi thấy Long "tỉnh" hơn tôi nghĩ. Nó còn nhớ một con giáp là 12 năm. Hoàn toàn không phải thông tin được cài đặt. Quá khả quan rồi!

Người thanh niên luôn xông xáo trong những nhiệm vụ khó đang nằm đó, đã tỉnh, đang dần hồi phục. Cùng với chị, hàng trăm người thân quen khác, kể cả những người xa lạ… vẫn tiếp tục cầu nguyện cho em. Họ cảm ơn em đã dũng cảm cố gắng ngừng chiếc xe tội phạm đó trước khi nó có thể gây ra nhiều tai nạn chết người khác.

Trở Lại…

Tôi cùng vài người thân trở lại thăm Long. Vào phòng, em đã ngồi lên được. Nhìn em tươi tắn, mạnh khỏe, chỉ hơi gầy hơn đôi chút.

Thật không thể ngờ. Chỉ bảy tuần sau nạn, một tai nạn khốc liệt, một tai nạn chỉ một phần sống, ngàn phần chết, và em đã ngưng thở, vậy mà hôm nay em đã có thể ngồi dậy. Nhìn thấy trong em một sức sống mãnh liệt. Chỉ đứt tay chút đã thấy đau. Chỉ nhức đầu một chút đã khó chịu. Xương cốt em gẫy từng đoạn, từ đầu xuống chân. Có thể hình dung được sự đau nhức của nó ra sao. Dĩ nhiên có thuốc giảm đau cho em, nhưng cũng có những giai đoạn lượng thuốc giảm xuống, và độ thuốc giảm đau cũng đã được giảm dần, em sẽ thật sự cảm nhận sự đau nhức trong cơ thể. Em phải tập làm quen với sự hiện diện của những vật lạ sắt thép bên trong mình. Thế nhưng em vẫn tươi tắn. Khi hỏi em có đau chỗ nào không, em bình thản trả lời, “Không có vấn đề gì hết.” Có lẽ em cảm nhận được lòng thương mến của tất cả mọi người. Nó lớn hơn những đau đớn của em. Nó giúp em đấu tranh với những đau nhức để phục hồi và tươi tắn nhìn mọi người thân quen.

Những người thân quen em gặp lần đầu tiên sau tai nạn thì em không nhớ là ai. Nhưng những người em gặp sau tai nạn thì em nhớ họ khi gặp lại. Tôi đến thăm em lần đầu tiên cách đây hai tuần. Tôi hỏi em thử nói tên tôi ra xem em đã nhớ giỏi ra sao. Em trả lời “Chị Vân.” Rồi sau vài giây, em tiếp tục, “Chị Kây-Vi.” Em còn nói lớn hơn với mọi người, “Từ nay mình hãy gọi chị Khánh Vân là chị Kây-Vi đi, nghe hay lắm.” Tôi nghe xong ngạc nhiên quá trời quá đất và cười hì hì. Ngạc nhiên thứ nhất là em nhận ra tôi và ráp cho tôi đúng cái tên. Ngạc nhiên thứ nhì là em không chỉ nhớ mà còn rất nhậy bén và đủ lém lắc nghĩ ra cho tôi một cái tên bí danh nghe rất dễ thương: Kây-Vi. Từ hồi cha sanh mẹ đẻ tới nay chỉ có một người gọi tôi là Ka-Vê. Hôm nay em cũng trong công thức tắt đó, gọi tôi chị Kây-Vi.

Em đang tập luyện cử động lại cơ thể, cử động lại từng khớp xương, từng cơ bắp. Hiện nay mỗi ngày em phải tập khoảng 2 giờ. Các y tá và bác sĩ ở bệnh viện nơi đã giải phẫu và chăm sóc cho em ngay sau tai nạn vẫn thường xuyên đến thăm em ở bệnh viện nơi em đang hồi phục và luyện tập thể lý. Dường như có một liên hệ rất thân thiết được tạo nên từ khi em sống lại, giữa em và các bác sĩ y tá, giữa em và đồng đội, và kể cả giữa em và người thân trong gia đình.

Đồng nghiệp đã tạo ra một trang web để tuyên dương công trạng cho Long (www.valorspotlight.org). Không chỉ tuyên dương sự dũng cảm khi em tìm cách ngăn chận phạm nhân, mà còn cho cả sự chiến đấu với những vết thương chết người bằng sức mạnh của thể chất lẫn sức mạnh tinh thần. Long phải luôn giữ quân bình để đối phó với những lên xuống thất thường của cảm xúc

Chị Kây-Vi tin chắc Long sẽ phục hồi nhanh chóng và trở lại hoàn toàn như trước. Thể chất em sẽ mạnh mẽ lại vì em có một nghị lực phi thường. Bộ nhớ em cũng sẽ được đong đầy lại hình ảnh và em có một may mắn đặc biệt đó là cơ hội gạn lọc lại những điều muốn cho vào lại trong bộ nhớ: những chuyện ý nghĩa, những chuyện vui, những chuyện hạnh phúc. Trong những chuyện vui muốn nhớ lại, em có thể nhớ thêm rằng khi má Hai Lúa của chị cảm ơn em ở sân bay, má chị còn nói, "Cô cảm ơn Long nhiều. Mai mốt Long lấy vợ, cô sẽ tới phụ rửa chén cho đám cưới Long."

Cuộc đời vẫn rất đẹp. Nó cần có lại một "Robot Cop" như cảnh sát Đinh và một thanh niên dễ thương đáng quý như Long. Em sẽ dần khỏe mạnh và còn khỏe hơn cả trước. Em sẽ lại tiếp tục làm cảnh sát, với một trái tim nhân ái, biết phục vụ, biết hiến dâng. Và em sẽ có gia đình để má Hai Lúa chị có dịp thực hiện điều bà muốn làm để cảm ơn.

Cảm ơn đồng đội đã yêu quý và cổ võ Long Jr Dinh. Cảm ơn tất cả những người thân quen, tất cả những trái tim nhân ái đã giúp đỡ tinh thần cho gia đình anh Đinh cha trong giai đoạn khó khăn vừa qua.

Xin vô cùng cảm ơn y khoa và tài năng các bác sĩ Mỹ. Xin chúc mừng thành công tuyệt vời của Y khoa Mỹ trong việc làm sống lại Long Jr Đinh và tạo nên Robot Cop Long Jr Đinh cho chúng ta.

Cuối cùng, xin cảm ơn Thượng Đế!

Anne Khánh Vân
Ý kiến bạn đọc
30/04/201303:40:31
Ti
Khách
Hi Kây Vi,

Rất thích thú với bài viết của Kây Vi. Bài viết không những rất lôi cuốn mà còn làm cho người đọc hồi họp nữa. Văn phong trong sáng dí dỏm. Thích lắm
27/04/201313:48:57
Nam Lê
Khách
Cám ơn tác giả về bài viết chân thật và đầy chi tiết này. Xin chúc gia đình Long và gia đình tác giả nhiều sức khoẻ và bình an.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
31/12/2013(Xem: 14622)
Tác giả 65 tuổi, định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba1992, hiện là cư dân Cherry Hill, tiểu bang New Jersy. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là “Tháng Ba, Trời Đất Vào Xuân,” tự sự của người vợ người mẹ trong một gia đình H.O., tự sơ luợc về mình “22 năm dạy học trong nước, 22 năm làm “culi job” trên đất Mỹ. Sau đây là bài viết thứ chín của tác giả.
30/12/2013(Xem: 9592)
Tác giả định cư tại vùng Seattle, tiểu bang Washington từ năm 1975, đã hồi hưu hơn mười năm qua. Ông đã nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2013 với bài viết đầu tiên và cũng là bài duy nhất trong năm, kể về một gia đình có ba tôn giáo lớn của thế giới kết hợp: Một con dâu Thiên Chúa Giáo, một rể đạo Phật, một rể đạo Muslim, nhưng tất cả thuận hoà và đạo ai nấy giữ, các gia đình liên hệ đều tôn trọng tín ngưỡng của nhau. Bài thứ hai, ông viết về phở. Sau đây là bài viết thứ ba.
28/12/2013(Xem: 7915)
viet-dzung
Tác giả một mình vượt biển giữa thập niên 80’ khi còn tuổi học trò. Dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, cô nhận giải danh dự 2001. Bốn năm sau, cô nhận thêm giải vinh danh tác phẩm 2005 với bài viết “Tháng Tư, Còn Đó Ngậm Ngùi,” kể về tình gia đình chung thuỷ của người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ. Bài mới của Diệu Hương được viết để tiễn đưa ca nhạc sĩ Việt Dzũng, người cô chưa từng gặp.
27/12/2013(Xem: 63816)
Tác giả là một nhà báo quen biết tại Dallas, từng dự phần chủ biên một số báo Việt ngữ địa phương. Góp bài với Việt Báo từ nhiều năm, ông vừa nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Mới tuần trước, Phan đã có bài “Mùa Lễ”, và nay là bài viết ngay ngày lễ Giáng Sinh 2014.
26/12/2013(Xem: 6962)
Tác giả sinh tại Saigon năm 1962, hiện cư trú tại Tulsa, Oklahoma. Nghề nghiệp: kỹ sư cơ khí, làm cho hãng Learjet, Wichita. Học vấn: cao học. Gia đình: vợ và ba con- hai gái, một trai.
25/12/2013(Xem: 10885)
Cam Li Nguyễn thị Mỹ Thanh trước 1975, đã có nhiều truyện ngắn, truyện dài do tạp chí và nhà xuất bản Tuổi Hoa ấn hành tại Saigon. Sau tháng Tư 1975, cô không viết, chỉ chuyên làm công việc nghiên cứu khoa học. Định cư tại San Jose từ 2003, Cam Li bắt đầu góp bài cho Việt Báo từ 2009 và đã nhận giải Vinh danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2010.
24/12/2013(Xem: 12280)
Tác giả sinh năm 1949, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991. Nghề nghiệp trước 75: dạy học. Công việc làm ở Mỹ: du lịch. Hiện đã hưu trí và là cư dân vùng Little Saigon, Westminster, California. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà năm 2013 là "Kock and Me / Vi trùng lao và Tôi." Và liên tiếp cho thấy sức viết nhanh, viết mạnh. Mừng Lễ Giáng Sinh cùng tác giả, xin mời đọc bài viết thứ chín.
22/12/2013(Xem: 10364)
Tác giả cho biết ông nguyên là lính Hải Quân VNCH; 12 năm 4 tháng đúng tính đến ngày 30 tháng Tư 75, tự lái tầu vượt biển năm 1982, hiện định cư tại Úc. Sau đây là một bài viết ngắn của ông.
22/12/2013(Xem: 5587)
Tác giả cho biết ông đã tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên với một số bài viết về đề tài Du Lịch Nước Mỹ hoặc Trại Hè. Sau hơn 10 năm, ông trở lại với giải VVNM, với bút hiệu mới là Phạm Thái. Sau đây là bài viết thứ năm của ông trong năm.
21/12/2013(Xem: 59456)
Tác giả là một nhà báo quen biết tại Dallas, lui tới với bạn đọc Viết về nước Mỹ từ nhiều năm, vừa nhận giải Vinh Danh Tác Giả 2013.
Chọn ngày