Hôm nay,  

TT Obama: Tân Nixon Hay Tân Carter?

21/05/201300:00:00(Xem: 5106)
...AP phạm tội dám loan tin trước khi Tòa Bạch Ốc cho phép...

Hai tổng thống cận đại đã đi vào lịch sử Mỹ một cách khá đặc biệt: TT Nixon như tổng thống mánh mung đến độ phải từ chức để tránh bị truất phế, và TT Carter như tổng thống bết bát chỉ được bầu có một lần.

Năm 1972, TT Nixon tái đắc cử bất chấp vụ Watergate đã bị khui ra vì vụ xì-căng-đan này chưa nổ lớn ra và các ký giả chưa đổ xô đi điều tra vụ ăn cắp tài liệu mật của đảng đối lập Dân Chủ. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau khi đắc cử, xì-căng-đan Watergate nổ lớn, lòi ra chuyện TT Nixon đã tìm đủ cách khỏa lấp, bao che cho đàn em. Nhưng chính vì bao che mà rốt cuộc ông đã bị lôi ra đàn hạch. Tháng 8 năm 1974, TT Nixon chọn giải pháp từ chức trước khi bị ra trước “tòa án” Thượng Viện và Hạ Viện.

TT Nixon bị ép từ chức thật ra không phải chỉ vì vụ lạm quyền Watergate không, mà vì ông là người mánh mung, hành xử theo mô thức mấy ông độc tài của mấy tiểu quốc chậm tiến, chứ không như tổng thống một đại cường dân chủ nhất thế giới. Ông ra lệnh cho FBI điều tra, nghe điện thoại lén các nhân sĩ đối lập, duy trì một danh sách “đen” của những thành phần chống ông, theo dõi các nhà báo không thân thiện. Lại cũng chỉ thị cho sở thuế IRS xét giấy khai thuế của đối lập kỹ hơn để kiếm cách triệt hạ hay ít nhất cũng làm khó dễ họ.

TT Carter thì lại là người lương thiện, nhưng lại mù mờ, chủ trì một thời điểm bết bát nhất của lịch sử cận đại Mỹ, từ kinh tế lụn bại trong nước đến mất thế ngoài nước, bị khủng bố Hồi giáo bắt mấy chục con tin từ Toà Đại Sứ Mỹ tại Iran nhốt hơn cả năm trời mà chẳng biết phải làm gì.

Ngày nay, người ta có cảm tưởng như lịch sử đang tái diễn với TT Obama. Obama, một tân Nixon? Hay một tân Carter? Sao có thể được? Nhưng rồi... sao không thể được?

Dĩ nhiên, câu chuyện của hai người đó khác với TT Obama xa lắm, và những diễn biến đang gây nhức đầu cho TT Obama cũng chưa đi đến cao điểm ngang mức của Nixon hay Carter. Nhưng dường như đâu đó cũng đã phảng phất một cái mùi na ná như nhau. Ai biết được vài tháng sau, hay một năm sau, những chuyện lộn xộn này không leo thang lên đến mức khủng hoảng nặng? Năm 1972, ai ngờ được chỉ hai năm sau là tổng thống đắc cử sẽ mất chức?

Ngày xưa TT Nixon phải đối diện với vụ Watergate ít tháng trước khi tranh cử tổng thống nhiệm kỳ hai, loay hoay tìm cách khỏa lấp trong khi truyền thông bị hớp hồn bởi mùa tranh cử. Chỉ đến sau khi ông đã đắc cử thì truyền thông mới có thời giờ khui lại câu chuyện mập mờ này.

Ngày nay, vụ khủng bố tấn công giết chết đại sứ Mỹ tại Libya cũng xẩy ra vài tháng trước ngày bầu cử, chẳng mấy ai để ý. Bây giờ mọi người xúm lại điều tra, truyền thông khai thác triệt để, anh nào cũng đổ xô đi tìm “sự thật”, xem TT Obama có khỏa lấp gì không. Anh nào cũng mơ được làm Woodward hay Berstein, là hai anh ký giả của Washington Post đã khui thùng rác Watergate khiến TT Nixon phải mất job.

Ngày xưa, TT Nixon dùng IRS và FBI để đánh đối lập.

Ngày nay, chính quyền Obama vừa bị khui ra cũng dùng IRS và FBI đánh đối lập. Tuy có sự khác biệt là ngày xưa, đích thân Nixon ra lệnh cho IRS và FBI, trong khi ngày nay, chưa rõ vai trò của TT Obama trong hai vụ này như thế nào.

TT Carter thì không dính vào những xì-căng-đan nào, nhưng cũng có điểm giống TT Obama ngày nay.

Trước hết ta hãy nhìn lại hai chuyện Benghazi và đánh đối lập.

Benghazi: nhắc lại chuyện cũ, đúng 11 năm kỷ niệm ngày 11 tháng 9, tòa Lãnh Sự Mỹ tại Benghazi, trước đây là căn cứ của nhóm nổi loạn chống TT Khaddafi, bị tấn công, đốt cháy, và đại sứ Mỹ cùng ba nhân viên lãnh sự bị giết chết. Ngày hôm sau, TT Obama lên án cuộc tấn công và hứa sẽ truy lùng thủ phạm đến cùng, tuy không nói thủ phạm là ai. Ngày 16/9, bà đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc được đưa ra trước bốn đài truyền hình để khẳng định đây không phải là tấn công có tổ chức của khủng bố Al Qaeda mà chỉ là tấn công không có chuẩn bị, tự phát của dân chúng chống lại một đoạn phim 15 phút bôi nhọ Tiên Tri Mohamed trên YouTube, gây phẫn nộ trong khối Ả Rập. Bất kể trong hai ngày trước đó, báo chí đã loan tin đây có thể là một cuộc tấn công của khủng bố liên hệ với Al Qaeda, và chính TT Libya xác nhận đây là tấn công của khủng bố.

Người ta cũng còn nhớ trước đó, trong Đại Hội đảng Dân Chủ đề cử TT Obama ra tái tranh cử, một trong những thành quả được khoe mạnh nhất là cuộc chiến chống Al Qaeda đã thành công, giết được Bin Laden, mang lại an toàn hơn cho Mỹ. Bây giờ cuộc tấn công Benghazi, nếu đúng là do khủng bố có quan hệ với Al Qaeda tổ chức quy mô, thì sẽ là gáo nước lạnh phủ nhận thành quả của tổng thống hai tháng trước ngày bầu lại.

Do đó, trong hai tuần sau đó, chính quyền Obama nhất quyết khẳng định không có khủng bố tấn công. Rồi TT Obama ra lệnh thành lập một nhóm điều tra, gửi FBI qua Benghazi làm việc. Mọi chuyện lắng động chờ kết quả điều tra, trong khi mọi người chú tâm vào cuộc tranh cử. Không ai nhắc đến Benghazi nữa, và TT Obama tái đắc cử.

Hai tháng sau ngày TT Obama tuyên thệ nhậm chức, ủy ban đặc nhiệm điều tra cho biết đúng là khủng bố tấn công, khi đó thì dĩ nhiên TT Obama đã đắc cử và tuyên thệ rồi. Quốc hội mới bắt đầu cuộc điều trần tại Thượng Viện do phe ta Dân Chủ vẫn kiểm soát.

Vừa bắt đầu thì nổ ra vấn đề chính quyền Obama bị tố đã dấu nhẹm ba viên chức cao cấp của Tòa Lãnh Sự tại Benghazi, nhân chứng sống của cuốc tấn công, đe dọa ba người này nếu ra trước báo chí hay quốc hội, sẽ có thể bị trừng phạt. Phe Cộng Hòa làm rùm beng. Kết quả cả ba phải ra điều trần, trong đó có ông Phó Đại Sứ, và hai viên chức an ninh cao cấp. Cả ba ông khẳng định họ biết và cũng đã báo cáo là khủng bố tấn công ngay từ phút đầu và chẳng có biểu tình chống cuốn phim nào hết.

Cuộc điều tra lòi ra thêm chi tiết là thông báo của CIA về vụ tấn công bị Bộ Ngoại Giao của bà Hillary sửa đi sửa lại tới hai chục lần, gạt bỏ mọi danh từ và câu văn nói về “Al Qaeda”, hay “khủng bố” để kết luận là CIA không biết rõ ai là thủ phạm, trong khi thông cáo nguyên thủy nói rất rõ đó là tấn công của khủng bố do một tổ chức có quan hệ với Al Qaeda thực hiện. Trước đây, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc khẳng định báo cáo của CIA chỉ được Bộ Ngoại Giao sửa có đúng một lần và một chữ, từ “Tòa Lãnh Sự” sửa thành “cơ sở ngoại giao”. Bây giờ hóa ra sửa nát đến hai chục lần. Ông phát ngôn viên bị bắt quả tang một là nói láo, hai là bị báo cáo láo.

Việc chính quyền Obama, hay ít nhất là Bộ Ngoại Giao, đã tìm cách khỏa lấp chuyện khủng bố tấn công đã rõ hơn ban ngày.

Vụ Benghazi chưa ổn thì trong hai ngày liền, hai vụ xì-căng-đan nặng nổ ra liên tục trong tuần qua.

Trước tiên là một viên chức cao cấp của Sở Thuế Liên Bang IRS công bố tin IRS đã đặc biệt chú ý và theo dõi tất cả những tổ chức có các danh từ “Tea Party” và “Patriot” trong danh xưng của họ. Ông nhìn nhận đây là một việc sai lầm và xin lỗi các tổ chức đó. Nhưng ông xác nhận chuyện này chỉ xẩy ra ở thành phố Cincinnati, do một viên chức địa phương tự ý hành động.

Nghe thì có vẻ không quan trọng, nhưng thực tế, chuyện dùng IRS để làm vũ khí điều tra và đánh đối lập trước đây được TT Nixon thực hành, đã là một vi phạm Hiến Pháp và luật pháp cực kỳ nghiêm trọng, một trong những lý do khiến TT Nixon bị đàn hạch.

Thiên hạ xúm vào xem chuyện gì đã xẩy ra. Để rồi lòi ra là viên chức địa phương đó đã hành động theo lệnh từ trung ương sở thuế tại Hoa Thịnh Đốn, và nhiều văn phòng thuế địa phương ở nhiều tỉnh khác cũng được lệnh tương tự. Thêm nữa, các tổ chức gây quỹ bảo thủ xin giấy phép hoạt động bất vụ lợi được miễn thuế đã bị IRS ngâm tôm cả năm trời trong thời gian tranh cử tổng thống năm 2012, khiến họ không được cấp giấy miễn thuế. Thật ra, quy chế này chẳng liên hệ gì đến chuyện miễn thuế vì các tổ chức vô vị lợi chẳng có lợi nhuận gì để phải đóng thuế. Quy chế này chỉ cho phép họ không công bố danh sách những người đóng tiền. Không được hưởng quy chế này thì phải công khai hết tên các mạnh thường quân. Đưa đến tình trạng nhiều ông bà tai to mặt lớn không yểm trợ vì sợ sở thuế biết và theo dõi, và báo chí đăng tên. Trong khi các tổ chức cấp tiến ủng hộ TT Obama được cấp giấy phép trong vài ngày, khiến tha hồ thu tiền mà không phải công bố tên ai hết.

Cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc cũng là cuộc chạy đua gây quỹ, bên nào gây quỹ nhiều hơn, tất nhiên có lợi thế hơn. Phe bảo thủ và TĐ Romney như vậy là đã bị IRS kéo chân lại để cho TT Obama chạy nhanh hơn. Đó mới chính là vấn đề lớn.

TT Obama xác nhận đây là một việc làm không thể tha thứ được, và thủ phạm sẽ phải chịu trách nhiệm. Hai ngày sau, ông quyền Giám Đốc IRS từ chức trong khi viên chức trách nhiệm về giấy phép miễn thuế được cho về hưu non. Oan mạng cho cả hai ông bị thí làm vật tế thần. Cả hai ông đều là viên chức mới, chẳng dính đáng gì đến chuyện xẩy ra năm ngoái. Ông Giám Đốc cũ đã về hưu, bà phụ trách bộ phận cấp giấy phép và là người ra lệnh theo dõi các tổ chức bảo thủ thì đã được thăng chức và chuyển qua việc khác, bây giờ an toàn.

Chưa ai rõ vai trò TT Obama trong vụ này như thế nào, nhưng nếu có dính dáng thì gương TT Nixon vẫn còn đó.

Trái bom IRS vừa nổ, khói chưa kịp tan, thì trái bom AP nổ tung. AP, tức là cơ quan thông tấn Associated Press, có thể nói là cơ quan thông tin lớn nhất thế giới, loan tin khoảng hai chục ký giả và nhân viên ban biên tập AP đã bị Bộ Tư Pháp lén lấy danh sách tất cả các cuộc điện đàm của họ trong suốt hai tháng trời hồi giữa năm 2012, một hành động vi phạm trắng trợn quyền tự do báo chí. AP cho biết việc này rất nguy hại vì trong danh sách đó, có rất nhiều số điện thoại của những người đã là nguồn cung cấp tin cho AP, cũng như số của các viên chức chính quyền, các vị dân biểu, nghị sĩ, mà AP có trách nhiệm bảo mật tuyệt đối cho họ.

Bộ Tư Pháp giải thích việc lấy danh sách và theo dõi đó cần thiết vì nhu cầu cần tìm ra “những thất thoát tin bí mật liên quan đến sự sống chết của nhiều người”. Theo Washington Post thì vấn đề không trầm trọng như vậy. AP khi đó biết được CIA mới khám phá một âm mưu khủng bố, muốn loan tin ngay. Toà Bạch Ốc yêu cầu đừng loan tin vì nội vụ còn đang trong vòng điều tra. AP im lặng trong năm ngày, sau đó biết được Tòa Bạch Ốc sắp loan tin nên muốn loan tin trước. Tòa Bạch Ốc chỉ đồng ý cho loan tin năm phút trước. AP không chấp nhận, loan tin ngay. Thế là bị điều tra. Nói cách khác, AP phạm tội dám loan tin trước khi Tòa Bạch Ốc cho phép.

Dù sao thì việc lén lút theo dõi các nhà báo là hành động phạm pháp nặng trong khi truyền thông loan tin bí mật quốc phòng hay an ninh là chuyện cơm bữa từ xưa đến giờ mà chưa bao giờ bị coi như phạm tội gì. Tự do ngôn luận ở Mỹ là như vậy.

AP khẳng định chẳng những một số nguồn thông tin của họ đã bị lộ, mà trong tương lai, truyền thông có thể sẽ khó tìm được người cộng tác. Các dân biểu, nghị sĩ cũng lo lắng những cuộc điện đàm riêng tư, bí mật của họ với truyền thông cũng đã bị Bộ Tư Pháp biết hết rồi. Nói cách khác, Hành Pháp đã lén lút theo dõi truyền thông và cả Lập Pháp luôn. Một sự vi phạm cực kỳ nghiêm trọng của nguyên tắc phân quyền theo Hiến Pháp. TT Obama vẫn chưa lên tiếng có lẽ vì chuyện này dính dáng trực tiếp đến bộ trưởng Eric Holder, là bạn tâm giao của ông.

Trong cả ba vụ này, nguyên tắc cơ bản của Tòa Bạch Ốc đã lại được sử dụng: đổ thừa qua lại, Tòa Bạch Ốc vô tội.

Trong vụ Benghazi, Tòa Bạch Ốc cho biết việc sửa đổi thông cáo của CIA là do hai cơ quan CIA và Bộ Ngoại Giao chịu trách nhiệm. Phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc cũng nói vụ theo dõi nhà báo là chuyện của Bộ Tư Pháp, khiến ông Bộ Trưởng Holder phải mau mắn đổ thừa lên đầu ông Thứ Trưởng. Chuyện IRS thì hay hơn nữa: đổ thừa là ông cựu Giám đốc IRS là người bảo thủ do TT Bush bổ nhiệm. Lại là lỗi của Bush. Chỉ khiến thiên hạ có thêm một câu hỏi: như vậy chắc ông này đã được lệnh điều tra các nhóm bảo thủ từ cấp cao hơn, bộ trưởng Tài Chính hay Tổng Thống?

Không ai biết vai trò thực của TT Obama trong cả ba vụ này như thế nào. Nếu ông trực tiếp tham gia, hay không tham gia nhưng biết mà không cản, thì đương nhiên là có nhiều triển vọng bị đàn hạch vì cả ba tội đều là trọng tội, nhất là đối với ông cựu giảng viên về luật Hiến Pháp. TT Obama đã trở thành mánh mung không thua gì một Nixon tái sinh.

Nhưng nếu TT Obama không biết gì về cả ba vụ như ông khẳng định, thì vấn đề đặt ra là ai chịu trách nhiệm trong guồng máy chính quyền Obama? Nếu không phải tổng thống thì tổng thống ngồi đó làm gì? Chẳng biết đàn em lộng hành cỡ nào? Chỉ xác nhận TT Obama là một thiên tài về vận động tranh cử nhưng lại là một lãnh đạo cực bất tài, không biết và không kiểm soát được những gì xẩy ra trong chính quyền của mình. Đây chính là một hình ảnh của một Carter tái sinh.

Câu hỏi cho thiên hạ: TT Obama là Nixon tái sinh hay là Carter tái sinh? Trường hợp nào thì nghe cũng không mấy hấp dẫn.

Trên quan điểm cá nhân, cho đến khi có bằng chứng rõ ràng về sự can dự của TT Obama, kẻ viết này không nghĩ ông là người mánh mung lươn lẹo, chỉ là không có khả năng kiểm soát chính quyền của mình. Một Carter tái sinh. Ta còn nhớ trước khi vào Tòa Bạch Ốc, TT Obama chưa bao giờ “quản lý” hơn hai nhân viên, tự nhiên chịu trách nhiệm một guồng máy với cả chục triệu người, biết đường nào mà mò?

Cho dù không đi đến thảm họa đàn hạch, nhưng cả ba vụ xì-căng-đan rúng động chính trường này chắc chắn sẽ làm tê liệt guồng máy chính quyền Obama trong nhiều tháng tới, nếu không muốn nói tê liệt luôn cho đến ngày mãn nhiệm kỳ. Các chương trình của TT Obama vốn dĩ đã bị chống đối mạnh, sẽ càng khó thông qua quốc hội hơn. Vụ IRS sẽ kích động mạnh khối bảo thủ và nhóm Tea Party, và các dân cử Cộng Hòa sẽ kẹt trong thế khó hợp tác được với TT Obama.

Cả ba chuyện đều đang được quốc hội điều tra, hứa hẹn nhiều tranh cãi tiếp tục, và chưa biết bí mật mới nào sẽ bị bật mí trong những ngày tới. (19-05-13)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23/04/2014(Xem: 711)
11
“Chuỗi Sinh Hoạt 30/04/2014: Chủ đề "Toàn Dân Vùng Lên Cứu Nước” năm nay,
23/04/2014(Xem: 1459)
9
Nói đến việc tù nhân trốn trại ta phải đề cập đến một cuộc trốn trại thật táo bạo,
23/04/2014(Xem: 703)
8
Gần cuối tháng Tư, những ngày nầy năm xưa, của gần 40 năm; thân thể Việt Nam Cộng Hòa đầy vết thương, đầy xác người,
23/04/2014(Xem: 553)
7
39 năm đã qua kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày chiến tranh kết thúc, ngày vui của những người thắng cuộc, ngày buồn của những người thua cuộc.
23/04/2014(Xem: 209)
cech-fc-chelsea
Hôm nay 22-04-2014 là trận bán kết giải vô dịch túc cầu Champions League 2014 l
23/04/2014(Xem: 2183)
6
Một làn sóng người mua ngoại quốc và tiền trên internet có thể tạo ra các điều kiện cho một vụ bong bóng khác trong thị trường nhà cửa tại California,
23/04/2014(Xem: 578)
5
Quyết định của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ hôm Thứ Ba ủng hộ việc cấm kỳ thị phụ nữ, thiểu số trong việc ghi danh vào đại học chỉ tại Michigan.
23/04/2014(Xem: 530)
4
Tại Đại Học Yale, các nhà nghiên cứu gần đây đã sử dụng một máy chụp hình não bộ để xác định khuôn mặt của môt người trông như thế nào
23/04/2014(Xem: 1055)
3
Kế hoạch đang đuợc chuẩn bị sẽ đặt EM trên tàu chiến tốc độ cao (JHSV) trong 2 năm tới.
23/04/2014(Xem: 421)
2
WASHINGTON - Nếu bạn thừa hưởng gia tài bạc tỉ, bạn có cơ may đuợc mời đến Bạch Ốc - trong tháng qua,
Chọn ngày