Hôm nay,  

Giấc Chiêm Bao!

16/03/201000:00:00(Xem: 6498)

Giấc Chiêm Bao!

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt (www.duongsinhthucphap.org)
 Khoa học cho rằng chiêm bao là sự hoạt động bình thường của não bộ.  Khi ngủ máu huyết lưu thông không đều mà sinh ra mộng mị, hão huyền.
“Theo Phật giáo mộng mơ có bốn thứ:
1. Do bốn cái thể của tứ đại là đất, nước, gió, lửa trong con người chẳng điều hòa với nhau làm cho tâm thần tán loạn mà chiêm bao.
2. Do những điều nghe thấy ban ngày, tối lại sanh chiêm bao.
3. Do nơi sự tu tĩnh, hành điều thiện, cảm đến bực trên mà hiện ra điềm lành, hoặc do nơi những điều ác, cảm đến bực trên mà hiện ra điềm dữ.
4. Do nơi tư tưởng những việc lành hay dữ mà hiện ra chiêm bao.
Bốn thứ chiêm bao kể trên đều do cái kho chứa vô hình, đựng đủ tất cả nghiệp duyên ba đời:  quá khứ, hiện tại, vị lai, tức là tạng thức.
Vì sao nói rằng: Quá khứ, hiện tại, vị lai trong tạng thức hiện hình ra chiêm bao"
     Là vì người chiêm bao, không phải chỉ thấy những cảnh đã biết trong kiếp sống hiện tại mà thôi, còn có thể thấy cả những cảnh lạ chưa từng thấy.  Những cảnh lạ đó đã từng chứa nơi tạng thức từ kiếp trước, cũng có thể là những quả sắp đến trong tương lai.  Cho nên những điềm chiêm bao đó báo trước những việc sắp xảy ra thực sự.”
Mặc cho thuyết nào đúng hay sai, riêng đối với tôi, mỗi giấc chiêm bao có khi là những hành trình phiêu lưu đầy mới lạ, có những diện kiến không ngờ với những người không quen biết.  Để khi thức dậy có đôi lúc lòng còn thoáng nhớ vu vơ.
Chiêm bao là thời gian tốt nhất để hồn tôi du mộng cảnh, bù đắp những ngày giờ bận rộn trong công việc mưu sinh.  Nếu đời là một giấc mộng lớn thì có lẽ tôi đã có biết bao khoảng đời nho nhỏ trong giấc chiêm bao, bởi vì đêm nào ngủ tôi cũng mộng mơ.  Sau khi thức tỉnh, hầu như tôi đều có thể hình dung một phần nào những gì đã xảy ra trong giấc mộng nhưng chỉ trong đôi giờ.  Tuy nhiên lại có những chiêm bao lạ lùng đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như đã thật sự xảy ra trong kiếp sống hiện tại, không phai mờ trong năm tháng.  Sau đây là một giấc chiêm bao “huyền diệu” đã xảy đến cho tôi trong thời niên thiếu.
Vào năm 1966 ba tôi về nhận chức Trưởng Ty  Công Chánh tại tỉnh Định Tường Mỹ Tho.  Nơi tôi ở là một khu biệt lập dành riêng cho dân trong ngành, khoảng bảy căn nhà dành cho dân, thợ và một giòng sông nho nhỏ.  Cạnh bên là hội trường Diên Hồng và Ty Công Chánh.  Lúc đó tuổi còn nhỏ,  hàng ngày lại rong chơi cùng với các bạn đồng lứa, nên không ít thì nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ “địa phương” đó.
     Hình như chữ “R” và “G” đối với tôi lúc đó tuy hai mà một.  Và tôi lại thích chữ “G” hơn “R” (lý do dễ hiểu là vì đọc G dễ hơn R).  Nên tôi áp dụng chữ “G” thay “R” luôn cho tiện, và cho đồng điệu với các bạn hàng xóm.
Năm 1968, khi học tiểu học tại Trường Nam Tiểu Học Cộng Đồng Mỹ Tho, thì quyền tự do ngôn ngữ của tôi đã bị xâm phạm “một cách trắng trợn” bởi cô giáo tên Hoa mà tôi hằng kính mến.  Hằng ngày cô bắt tôi phải chia rẽ hai chữ đồng nhất âm của tôi nhưng không hiểu vì sao tâm tôi rất muốn mà lưỡi tôi lại nhất định không.  “G” là “G” mà ”R” cũng là “G”, phát âm thật chính xác như 2 X 2 = 4.  Cô giáo tôi thật khổ sở vô cùng, và cô đã tìm đủ mọi cách để giúp cho tôi phân ly chúng, cuối cùng vẫn thất bại  bởi sự thuỷ chung của chúng.  Tôi còn nhớ có một lần, cô đã gởi tôi qua lớp kế bên, với hy vọng nhờ oai thị của thầy giáo đó làm cho thằng “G” trong tôi khiếp sợ mà buông thả thằng “R”.  Nhưng rồi cũng bó tay, lắc đầu.  Tôi cũng cảm thấy lo âu và xấu hổ.
Cho đến một đêm, trong giấc chiêm bao tôi thấy cô đến dạy cho tôi, khi thức dậy thì tôi đã đọc được chữ “R” một cách rõ ràng.  Tôi thật mừng rỡ khoe cùng với mẹ.  Mẹ tôi thật không ngờ và rất vui, vội báo tin cho cô tôi hay.  Nhưng được biết cô đã mất trước đó trong một đêm tối, vì bị trúng đạn trong cuộc bắn phá vào thành phố của cộng sản.  Cả gia đình tôi đều ngậm ngùi thương tiếc cho cô.
Không biết chiêm bao có phải là mộng mị, hay có một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không"  Riêng đối với tôi hình như giấc chiêm bao đó đã có một sự sắp đặt vô hình để linh hồn cô về dạy giúp cho tôi, và hoàn tất trách nhiệm cuối cùng.
Xin cám ơn cô và nguyện chúc cô được thật nhiều may mắn, và tốt đẹp trong kiếp lai sinh.
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt (www.duongsinhthucphap.org)

Ý kiến bạn đọc
13/10/201102:21:46
Mạnh Hùng
Khách
chiêm bao thấy mua giày thể thao
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18/04/2014(Xem: 730)
23
Lãnh đạo là tiên liệu. Người ta thường nói như vậy, và khi tiên liệu còn có cả việc dự đoán điều bất ngờ.
18/04/2014(Xem: 447)
22
Pierre Darcourt là một nhà báo người Pháp sinh năm 1926 tại Saigon và đã sống từ lúc khởi đầu cho đến hồi kết cuộc của chiến tranh Việt Nam.
18/04/2014(Xem: 281)
sach-truc-giang-mn
Bạn muốn tìm đọc những hồ sơ được tìm kiếm công phu, viết lại bằng sự sắp xếp khoa học, phân tích và diễn giải dưới nhiều góc nhìn?
18/04/2014(Xem: 171)
21
Không nhớ tôi nghiện chữ từ bao giờ hễ thấy chữ là đọc, đọc ngấu nghiến đọc quên ăn quên ngủ những áng văn chuyên chở tư tưởng khó nuốt,
18/04/2014(Xem: 290)
phong-van-david-duong
Nhiều người Việt ở thành phố Oakland, California còn nhớ câu chuyện về một cựu thuyền nhân vượt biển tên Trung,
18/04/2014(Xem: 174)
20
Trong một bài viết rất cảm động về cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài tại Ukraine,
18/04/2014(Xem: 131)
19
Càng gần ngày Hội nghị Trung ương đảng lần 9 diễn ra trước kỳ họp 7 của Quốc hội cuối tháng 5 (2014),
17/04/2014(Xem: 1388)
16
...dân số cực đông, Trung Quốc là một xứ đói ăn, khát dầu và thiếu nước...
17/04/2014(Xem: 267)
sach-ngo-viet-trong
Nhà văn Ngô Viết Trọng -- một tác giả nổi tiếng về nhiều thể loại thơ, văn, hồi ức và tiểu luận -- vừa xuất bản 2 tác phẩm mới:
17/04/2014(Xem: 1074)
15
Tiếp tục trích lược Hồi Ký của Pierre Darcourt do Cựu Đại Tá Dương Hiếu Nghĩa VNCH dịch sang Việt ngữ:
Chọn ngày