Từ
Thiện & Biết Ơn: Việt Nam Hay Mỹ"
Tác
giả: Lệ Hoa Wilson
Bài
số 3407-12-2867vb3111511
Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ
2011. Bà là một Phật tử, pháp danh Tâm
Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, sinh
năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài viết đầu tiên của bà là tự sự của một phụ
nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Ky.ø Cưới nhau: 1972. Tới
Mỹ năm 1975. Từ 1985, hai vợ chồng mở v/p Di Trú và Thuế Vụ tại Long Beach.
Nhân mùa lễ Thanksgiving đang tới, tác
giả viết về việc làm thiện nguyện với lòng biết ơn.
***
I.
VIỆTNAM
Những
đống gỗ tràm vót nhọn đầu, những thân tre cứng ngắt vạt xéo được cấp tốc khuân xuống bờ sông và được đóng
chặt giữa lòng sông. Dòng sông hiền từ bỗng
nhiên trở mặt. Căng thẳng, rình rập, thù hận, giết chóc, bảo vệ. ..Thủy triều đang
lên. Đám người rã rời lê những tấm thân đầy thương tích, rách nát, máu me ẩn
núp trong đám lau sậy chờ đoàn tàu theo đuổi, chờ cho thủy triều rút xuống.
Những
cánh đồng khô cằn đầy rắn rít. Chúng tự do mổ và hút máu những bàn chân chai cứng,
những tấm thân gầy guộc. Cọng lúa chen lấn mọc lên. Mồ hôi đầm đìa tưới xuống.
Máu và nước mắt của bao nhiêu người, tuy không cùng chung giòng họ, nhưng chung
những bước đầu tiên, chung những gian lao, khổ cực, thương đau, chết chóc để đẩy
dần những thước đất nhỏ xíu, nghèo nàn
thành ra một dãi quê hương gấm vóc.
Đó
là những người đã tạo ra chiến sử Bạch Đằng Giang, đã tạo ra những cánh đồng
lúa vàng bát ngát, đã tạo ra Việt Nam. Vậy giờ đây những người mang giòng máu đó
cần một chút tình người, sao ta có thể làm ngơ"
BỆNH
VIỆN UNG BƯỚU
GIA
ĐỊNH:
Hội
Đồng Quản Trị Hội Từ Thiện Phật Giáo Phổ Hiền* có giao cho tôi một số tiền cộng
thêm vào số tiền riêng tôi quyên được thành ra một con số khá lớn. Và tôi về
quê nhà chia xẻ với đồng bào nghèo nhân dịp tết.
Bạn
ơi, nếu có ngày nào bạn giận hờn vì Medicare của bạn không nhận trả tiền một thứ
thuốc nào đó, chánh phủ không chấp thuận cho bạn làm một cuộc mổ xẽ không cần
thiết khiến bạn kêu rêu, cô y tá săn sóc
bạn trong nhà thương hơi chậm trể khi bạn
nhấn chuông gọi làm bạn nóng giận , thì
tôi xin bạn hãy dẹp bõ mọi giận hờn, bực
tức và cùng tôi đi đến bịnh viện ung bướu Gia Định.
Khác
với những bệnh viện sạch sẽ, yên tĩnh bên Mỹ, bệnh viện VN rất ồn ào, náo nhiệt.
Trước cửa bệnh viện, người nuôi bịnh có, người thăm viếng có, thân nhân có, xe
ôm có, cò mồi có, bảo vệ có, ăn xin có, khều móc có, đứng chơi vơ vẫn có, đứng
chờ móc túi có
một xã hội của thất vọng, hy vọng, rình rập, chờ mong, nụ cười
và nước mắt.
Đi
vào những gian phòng cũ kỹ, giường cây, giường tre , giường sắt hàng dọc hàng
ngang, những chiếc chiếu trãi rách mép, những chiếc mền sờn chỉ, những thân
hình oằn oại đớn đau, những ánh mắt cầu khẩn van xin, những mùi hôi và thuốc chữa
đủ loại hoà trộn vào nhau, tôi thật đã ngửi được mùi của đau khổ.
Phải,
bạn ơi, mùi đau khổ! Bạn có thể ngửi được
mùi nầy qua ánh mắt quầng thâm của bà mẹ có con nhỏ bị ung thư, qua cái đầu cạo
sạch tóc của các trẻ em gầy ốm, qua những ống dây vô máu hững hờ, qua ánh mắt
nhẫn nhục của người bịnh nằm dưói đất ngẩng lên chẳng thấy trần nhà mà chỉ thấy
những thanh gỗ tạp của chiếc giường của người bịnh nằm trên.
Tôi
vào một phòng bịnh. Người đàn ông nằm dài, hệ thống dẫn máu truyền vào cánh tay
khẳng khiu. Người đàn bà ngồi cạnh gục đầu vào ngực anh. Tôi hỏi nhỏ nhe: cháu
có khỏe không" (một câu hỏi quá vô duyên!). Người đàn bà nghe hỏi ngẩng đầu
lên. Cô vào khoảng 35 tuổi, vẻ mặt hiền từ, mệt mõi trả lời: Dạ đây là chồng
cháu. Ảnh bị ung thư phổi tới thời kỳ cuối rồi. Ảnh chỉ còn được
Cô không nói
hết lời, cặp mắt đỏ hoe xoay lại nắm tay
chồng. Người chồng cố gắng nghiêng đầu một chút về hướng vợ, ánh mắt thiết tha
nhìn vợ như cố an ủi và chia xẻ niềm đau. Bạn ơi, sẽ không có một chút kính trọng
nào cho giây phút cuối đời: ngoài cữa phòng vẫn vang dội ồn ào lời xin xỏ rầy
la. Sẽ không có một phút riêng tư nào để nói lời vĩnh biệt: trong phòng bịnh tập
thể đầy bịnh nhân vẫn rộn ràng với xôn
xao bàn tán.Tôi biết được anh đã qua đời vài giờ sau đó. Nước mắt tôi không trào ra nhưng lòng tôi quặn thắt và chợt nhớ đến bốn câu thơ:
Nếu
em biết rằng đây là lần cuối
Sẽ
ngồi bên chờ anh ngũ thật say
Sẽ
nhẹ nhàng tấn chặt tấm mền mây
Sẽ
cầu nguyện linh hồn anh bay bổng.
Chúng
tôi phát quà qua nhiều phòng, nhiều loại
bịnh nhân khác nhau. Không bạn ơi, ung thư không lây. Bạn hãy yên tâm thăm
viếng bệnh nhân. Nhưng cái hành lang trước phòng bịnh ngồi chật người nuôi bịnh,
các bà mẹ nằm ngổn ngang dưới đất nuôi con, các người ăn mót chạy theo nắm tay bạn, kéo áo bạn, cào cấu bạn để xin chỗ quà dư thừa thì bạn ơi lại không
thiếu bất cứ một loại vi trùng nào! Xin
bạn hãy nhớ rửa tay và sát trùng thật sạch trước khi ra về.
ĐỒNG
BÀO THƯỢNG
DARLAC:
Vài
ngày sau chúng tôi đi Darlac chia xẻ cùng đồng bào Thượng. Khi chúng tôi tới họ
đã sắp hàng trật tự. Các thiện nguyện
viên của hội Từ Thiện Phổ Hiền huớng dẫn họ qua từ khâu để lãnh đầy đủ quà, thuốc
và tiền. Sau khi phát quà xong, Quốc (một thiện nguyện viên bên VN) yêu cầu tôi
nói chuyện với họ. Tôi cầm micro trên tay chỉ lấp bấp nói vài lời rồi rưng rưng
nước mắt, nghẹn ngào không nói được nữa.
Bạn
ơi, tôi phải nói gì đây" Nói là ở bên Mỹ
tôi thường hay đi chợ mua 5 bó rau, ăn hai bó tươi, một bó héo và bỏ vào thùng
rác hai bó dư" Nói là tôi đã từng đổ những thức ăn béo bổ, những
hột
cơm trắng ngần vào máy xay rác vì con mắt
lớn hơn cái bụng, vì mời bạn tới nhà ăn chơi nên phải nấu dư thừa để người ta
không chê mình keo kiệt hay để khoe sự
giàu sang" Nói là tôi từng giận dỗi cô y tá khi cô chưa kịp thay đổi khăn
trải giường lúc tôi nằm bệnh viện" Nói là tôi mơ mộng mua nhà trên bãi biển,
trên đồi cao, chỉ toàn Mỹ trắng, không gần Mỹ đen, không bạn Mễ nghèo" Nói là
tôi muốn lái xe đời mới, muốn điện thoại iphone, ipad, muốn áo quần có hiệu, muốn
nghĩ hè ở ngoại quốc"
Tôi
mắc cở không nói được và vì thế tôi nghẹn ngào, rưng rưng nước mắt. Tôi chỉ muốn
nói lời cảm ơn những con người nghèo khổ, áo quần lam lũ, tay chân nứt nẻ, giày dép mốc meo đang ngồi dưới đất hướng đôi
mắt biết ơn về phía tôi. Không các bạn ơi. Không phải các bạn cám ơn tôi mà tôi
phải cám ơn các bạn. Cám ơn các bạn đã cho tôi một giây phút ngắn ngũi nhưng
huyền diệu khiến tôi biết chắt chiu hơn, biết nhẫn nại hơn, biết tha thứ hơn,
biết gần gũi hơn, biết chia xẽ hơn, biết cúi đầu, biết cám ơn
Và tôi làm sao có
thể dùng ngôn từ gì để nói cho những con người chất phác kia hiểu được cảm xúc
tôi trong lúc đó" Vì thế tôi để cho lỗ mũi cay xè và đôi mắt rưng rưng.
TRUNG
TÂM NUÔI DƯỠNG NGƯỜI GIÀ THẠNH LỘC:
Các
thiện nguyện viên Vietnam đã đi sớm
tới trung tâm để nấu bún bò chay đãi
khách. Trước bữa trưa, tôi đi vòng quanh thăm viếng. Tôi nhìn các ông bà già
ngồi lú lẫn trên giường tre, hoặc nhễu nhão sờ soạng chén cơm, hoặc chen nhau
trong căn phòng nóng hầm hập, hoặc lảm nhảm những câu vô nghĩa, lòng tôi chùng
xuống. Ở đây không có máy lạnh, không có tủ lạnh, không có
những thỏi pho mai vàng rượm, không có những hộp sữa ensure béo bổ,
không có bao tôm càng nhập cảng, không
có rổ táo hồng tươi, không có tô gà hầm thuốc bắc. Không các bạn ạ. những thứ đó
chỉ có cho những ông bà già may mắn kiếp
trước có tu, sống thãnh thơi bên Mỹ! . Ở
đây tô phở bò ngào ngạt với nước béo hành trần chỉ là mộng tưởng. Ở đây dĩa cơm tấm bì chả sưòn nướng là một điều mơ mộng viễn vông.
Trước
khi ra về tôi nói lời cám ơn với các anh chị y tá, trợ tá, lao công giặt giũ
v..v..Các anh chị ơi, chúng tôi đem chút ít tiền về tưởng là đã làm được một cuộc từ thiện lớn lao, nhưng
so với công sức anh chị bỏ ra để chăm lo, săn sóc cho những người đau khổ kia hằng
ngày thì chúng tôi thành bé nhỏ quá. Tôi
lại nghẹn ngào chẳng nói hết lời. Bạn sẽ nói là cái chị nầy sao mà mít ướt quá
vậy. Đi đâu cũng khóc. Nói gì cũng nghẹn.
Bạn ơi, nếu bạn thấy được những dòng nước miếng rơi rãi trên ngực áo họ,
nếu bạn thấy những cái quần hôi hám vì
nuớc tiểu của họ, nếu bạn thấy những ghẻ
lở gớm ghiếc trên thân mình họ thì bạn sẽ
hiểu tại sao tôi cúi đầu khâm phục những người phục vụ tại những trung tâm nuôi dưỡng trên.
TRUNG
TÂM NHÂN ĐẠO
QUÊ
HƯƠNG, BÌNH DƯƠNG:
Chúng
tôi cùng nhau đi đến trung tâm. Những gói quà được bỏ vào trong những bao ny
lông vàng choé làm rộn rã hẳn căn phòng.
Các cháu mồ côi đủ mọi lứa tuổi đã ngồi sẵn sàng ở những bàn học. Có một cháu đàn piano điện (cây đờn cũ đến nổi
nếu tôi bấm phím mạnh tay thì e rắng nó sẽ bể ra ) và các cháu đồng ca để tặng
chúng tôi. Sau màn ca nhạc, chúng tôi đem quà tới tận bàn để phát cho các cháu.
Có đứa nhận quà liền mở ra rối rít khoe nhau. Có đứa nồi im, gói quà hững hờ nằm trước mặt.
Tôi lại gần cúi xuống hỏi: Sao hai cháu không mở quà" Hai đứa nhỏ nhẹ
nói: Tụi con bị mù, không thấy đường mở sọi dây thung
Có ai ngớ
ngẩn và vô duyên như tôi không bạn" Tôi cho quà mà không thấy nguời nhận. Tôi chỉ thấy cái NGÃ của tôi nằm rực rở trên gói quà. Tôi thấy tôi cao cả hết
sức, nhân từ hết sức. Còn người nhận đang cúi đầu buồn bã, đợi chờ
tôi quả
không thấy . Tôi run run bứt đứt sợi dây thung . Tôi vuốt tóc hai em khiếm thị
, xin lỗi chúng đã chờ đợi và tuột trên đỉnh cao tự dắc của người cho xuống tận
cùng nền nhà khiêm nhượng của người nhận lổi. Nước mắt lại rưng rưng.
Khi
tới một phòng học, tôi thấy một em trai đang ngồi đàn. Tôi nổi máu văn nghệ bèn
lân la tới hỏi nếu cô hát bản Hãy Yêu Nhau Đi của nhạc sĩ Trịnh
Công Sơn thì con có đàn được không" Cháu nhanh nhẹn đáp: Dạ được. Thế là bổn
cũ soạn lại, tôi thánh thót (tôi tưỏng) hát lời đã được tôi sữa lại:
Hãy thương nhau đi cho đời
tươi sáng
Hãy
tha cho nhau lầm lỗi lẫn si mê
Hãy
đưa tay ra cho người nắm lấy
Cùng
cảm thông và cùng sống an vui
Sau
khi trình bày giống y ca sĩ Khánh Ly bốn
câu trên, tôi hỏi nhạc sĩ: Cô hát có hay
không cháu". Tôi chắc mẽm câu trả
lời sẽ là: Thưa cô hát hay lắm vì
tôi thấy gói quà màu vàng đang nằm sờ sờ
trên cây đàn. Nhưng nhạc sĩ đã ngẩng lên
và thẳng thắn đáp: Dạ cô hát không được hay lắm! Cả phái đoàn cười ồ lên. Tôi khõ tay lên gói
quà và nói: Cô vừa cho con gói quà nầy con có biết không". Lần nầy thì nhạc
sĩ mĩm cười: Dạ biết, nhưng con không thể tự dối lòng! Cả đoàn lại cười ngã nghiêng. Duyên dáng ViệtNam
thật là bèo. Tôi bị chê mà vui ơi là vui. Ai nói người nghèo không có nhân
cách"
Có
gì đâu, trong bao nhiêu tiền kiếp xa xôi có phải chúng ta cũng đã từng vai kề
vai lội qua sông Đà Giang đuổi giặc" có khi tổ tiên chúng ta đã là bạn lính đồng
sanh tử dưới trướng Lê Lai" Có phải chúng ta đã có lần làm con châu chấu nhỏ
nhoi đá nghiêng ngữa cái xe rác rến đó" Vậy thì ai không đau lòng, chúng ta cứ
việc đau lòng. Ai không giúp đở chúng ta cứ việc giúp đở. Và biết ơn từng cái xấu xa nghèo nàn của quê hương. Và vui cười
với những tình tự bát ngát của dân tộc.
Nhưng
hởi ôi, quê hương đó, dân tộc đó hiện chúng ta dã rời xa và hình như chúng ta đã
mọc rễ trên một mãnh đất khác , chia xẽ tình tự
với một màu da khác. Vậy , ngoài sự thương yêu và biết ơn bốn ngàn năm
cũ đó, chúng ta có nên thương yêu, giúp đở và biết ơn hai trăm năm mới nầy
không"
II.
MỸ
Tôi
thà tin rằng trong tiền kiếp tôi đã từng rời bỏ căn nhà ba gian hai chái thoáng
mát bên bờ sông hiền hòa đầy dừa nước , miếng vườn trù phú với bao nhiêu là xoài mận mãn cầu để lang thang đổ mồ hôi chăn đàn bò trên những
cánh đồng khô cằn miền tây mỹ, dong ngựa tuyệt vọng qua sa mạc nóng cháy để tìm
nguồn nước cất nhà, sàn sẩy những rổ sõi đá kiếm chút vàng vụn nuôi thân.
Tôi
thà tin rằng trong tiền kiếp tôi đã từng là y tá băng bó vết thương cho những
nông dân chất phác bảo vệ miền nam, những người nhiệt tình miền bắc hy vọng
giài phóng nô lệ trong cuộc nội chiến đau lòng.
Vì
như thế ít ra tôi đã từng cùng họ chia xẽ vinh nhục của đất nước, đã từng cùng
họ chịu đựng bảo táp mưa sa, đã từng cùng họ đổ bao nhiêu mồ hôi nước mắt dể tạo
dựng xã hội giàu có hôm nay. Và như thế
thì lòng tôi mới đở áy náy khi nhận
những phúc lợi từ họ.
Tôi
đọc đâu đó trong một cuốn sách , một anh chàng hiệp sĩ nói: Tôi nhận đuợc ơn
nghĩa bằng một giọt nước nhưng tôi thề sẽ trả lại ơn nghĩa bằng một dòng sông!
Quá hay, quá đầy đủ tình người phải không bạn" Tôi nhìn các ông bà già thong thả
đi thể dục trong Miles Square Park , tụ họp nhau vui chơi giải trí trong các hội cao niên, giới thiệu nhau từng thang thuốc hay, từng bác sĩ giỏi , từng món ăn bổ
dưỡng v..v.. mà tôi thấy giọt nước ơn nghiã kia quá tràn đầy. Tôi đọc báo thấy các nghị sĩ Mỹ tranh đấu cho người dân hưởng
các phúc lợi xã hội, tôi chưa từng thấy họ chỉ tranh đấu cho người Mỹ , loại trừ
người Việt. Sáu mươi lăm tuổi: lãnh tiền già! Mỹ Việt như nhau. Có con nhỏ
không nuôi nổi: lãnh welfare!. Mỹ Việt như nhau. Thương tích, tật nguyền, tâm
thần, bịnh hoạn: lãnh tiền bịnh!. Mỹ Việt như nhau. Cha mẹ bịnh, con nuôi: lãnh lương!. Con bịnh,
cha mẹ nuôi: lãnh lương! Đây không phải là một giọt nước mà là một dòng sông. Vậy
ơn nghĩa phải trả lại bằng biển cả. Sao
ta có thể lạnh lùng quay lưng"...
STAND
DOWN:
Tôi
tham gia nhiều chương trình từ thiện khác nhau tại Mỹ nhưng tôi chọn Stand Down
để giới thiệu với các bạn.
Stand
Down là một danh từ đặc biệt trong quân đội Mỹ dùng để chỉ sự thuyên chuyển một
đơn vị từ nơi chiến đấu về nơi hậu phương an toàn để duỡng quân. Các cuộc chiến
khác đã kết thúc khá lâu, hầu hết các cựu chiến binh đã qua đời. Cuộc chiến
tranh Iraq chưa tới. Lúc chương trình Stand Down bắt đầu, trọng tâm là để giúp đở
cho các cựu chiến binh về từ chiền trường ViệtNam. Những người chiến sĩ nầy đã được rút ra khỏi
những làng mạc xa lạ đầy hầm chông, những chiến trường dầu sôi lửa bỏng đầy hận
thù, chết chóc để về một quê hương an
lành có vợ hiền, có con thơ, có nghề nghiệp, có gia đình.
Nhưng
dòng đời có chảy hoài theo con đường ước muốn của mình đâu. Hãng xưởng đóng cửa,
gia đình gãy đổ, thân nhân xa lìa, nợ nần chồng chất, những người cựu chiến
binh không phơi mình giữa sương gió của
chiến trường ViệtNam nhưng lại phải phơi mình giữa một loại gió sương khác
không kém phần khốc liệt và tàn nhẫn: gió sương của Kẻ Không Nhà!
Đây
là năm thứ năm mà các đoàn thể nhân đạo,
các thưong hiệu thúc ăn nổi tiếng (Mac Donald, Burger King, KFC ,Starbucks
),
các tổ chức tôn giáo, trường đại học cộng đồng Long Beach v..v
và nhứt là những
thiện nguyện viên có một trái tim làm bằng tình yêu vĩnh cửu của Chúa và một
tâm hồn đầy từ ái của Phật hợp lại để tổ chức ba ngày thương yêu và chia xẻ cho
những kẻ bơ vơ.
Stand Down được tổ chức tại Veteran
Long Beach Stadium , ngay sát bên trường đại học cộng đồng Long Beach góc đuờng
Carson và Clark. Các lều trại được dựng lên do quân đội Mỹ chiếm cả một góc sân
vận động. Trong lều ghế bố nhà binh nằm san sát cạnh nhau. Tất cả các lều chứa
khoảng 700 cựu quân nhân Mỹ đã từng phục vụ tại các chiến trường ViệtNam và nay
thành Kẻ Không Nhà! Đối diện là sân khấu
lộ thiên. Dưới chân sân khấu cắm một hàng cờ của tất cả các binh chủng và cờ của
Hội Cựu Chiến Binh. Giữa sân sừng sững ba cột cờ, cờ Mỹ, cờ Cali và cờ của HộiTìm
Kiếm Những Chiến Binh Mất Tích. Trên mặt
đất dựng đứng một cây súng trường, một
nón cối máng vào đầu súng, một ba lô nằm lặng lẽ kế bên
Hởi người chiến sĩ đã để
lại cái nón sắt
Bây giờ anh ở đâu"...Dòng nhạc nầy thật làm tim ta rớm máu
Trong
ba ngày cuối tuần của tháng sáu, những con người kém may mắn nầy tìm lại được
tình thương và nhân vị.. Họ được đối xử với tất cả tận tâm và sốt sắng của những
người thiện nguyện(hầu hết là người Mỹ trong hảng Boeing ở Long Beach và tín đồ
trong các nhà thờ, hội viên trong các hội
từ thiện Mỹ. Rất tiếc là lúc đó cộng đồng VN chưa vững mạnh, đóng góp từ thiện
chua được dồi dào nên có rất ít người biết
đến chương trình nầy. ). Họ được bác sĩ
khám sức khỏe, khám răng, thử máu. Họ được đích thân quan tòa ngồi đó ký tên
xóa bỏ giấy phạt. Họ được trường đại học hướng dẫn các lớp học nghề. Họ được nhân viên xã hội ghi danh kiếm việc
làm. Họ được các hảng xưởng phỏng vấn để cho việc. Họ được tắm rửa, cạo râu bằng
nước nóng. Họ được nằm ngủ yên lành, ấm áp không lo bị rượt đuổi, hoặc bị một nắm
đấm vào sườn vì một đôi giày tốt vùa lượm được ban chiều hoặc phải chợt thức giấc
nữa đêm vì những giọt mưa lạnh lẽo vô tình.
Nhưng có lẻ trái tim của những con người bạc phước nầy bị xúc động nhất là lúc họ được cho ăn. Họ không bị nhìn với ánh mắt khinh bỉ cho họ
là đồ làm biếng. Họ không bị ném vào tay những khúc bánh mì thừa thải của kẻ phước
dư. Không, họ được đưa dĩa thức ăn tận
tay với một nụ cười cỡi mở, một ánh mắt
chia xẻ, một tình người ấm áp. Họ ngồi đó nhắc lại những kỷ niệm xưa với một cô
gái ViệtNam: ta gạt người, người gạt ta. Họ ngồi đó ôn lại những kinh nghiệm
máu xương: ta gục ngã, người đổ máu
Họ ngồi đó với túi quần trống rổng, với dĩ
vảng bùn lầy, với tương lai mờ mịt
Năm
đầu tiên được người bạn giới thiệu, tôi
không biết làm gì hơn là cùng đứa con trai 11 tuổi xung phong vào tổ gói quà và
làm chuyện lặt văt trong lều phát quần áo. Năm thứ hai, tôi xin ban tổ chức cho
tôi tặng vài trăm cuốn chã giò. Năm thứ ba tôi can đảm xin cho tôi và các bạn
(trong đaọ tràng Pháp Hoa ) nấu hẳn một bửa ăn (họ được cho ăn ba bữa sáng, trưa
và chiều, tổng cộng chín bữa ) cho 700
người gồm chã giò, cơm rang, mì xào , thịt bò broccoli và bánh ngọt. Năm thứ tư chúng tôi lập lại bửa ăn và kênh
thêm một màn văn nghệ trên sân khấu lộ thiên với cả ngàn người xem, gồm thiện nguyện viên và cựu chiến binh,
với bản ViệtNam! ViệtNam! Trong đời tôi có nhiều ngày vui, nhưng đây là một ngày vui đáng nhớ. Chúng tôi mặc áo dài, đưa thức ăn bằng hai
tay, đưa dĩa bánh với một nụ cười, đi vòng quanh thăm hỏi với thái độ thân thương.
Dù phần lớn chúng tôi đều đứng tuổi nhưng khi chúng tôi đi qua đâu đâu cũng
vang dội lời chào bằng tiếng Mỹ có, tiếng Việt lọng cọng có, tiếng huýt sáo
có. Nhiều người còn hít hà nói: mấy bà,
mấy cô ơi, thấy áo dài tôi nhớ người yêu VN của tôi quá. Nầy cô áo vàng, Cô có
muốn làm người yêu của tôi không" Tôi quay lại vui vẻ: Không, tôi không xứng
làm người yêu của cậu đâu. Tôi xứng làm dì của cậu! Nào hãy gọi tôi một tiếng
'aunty' đi , tôi sẽ làm mai cháu tôi cho cậu
Chiều
chúa nhựt, ba ngày thần tiên chấm dứt. Lễ hạ cờ bắt đầu. Hai lá cờ Mỹ và cờ của Hội Tìm Kiếm Những Người
Chiến Sĩ Mất Tích được xếp lại gọn ghẻ. Hai người cựu chiến binh trân trọng
nâng cờ trên tay, di ngang qua sân cỏ, đến
dưới lễ đài, kèm theo hai bên bởi hai cựu chiến binh khác. Cờ được trân trọng
trao qua tay ban tổ chức với lời nói chân thành: Chúng tôi xin trân trọng trao
những lá cờ nầy đến tay các bạn. Xin các bạn đừng quên những người chiến sĩ đã
phục vụ tổ quốc và những chiến sĩ hiện còn đang mất tích cũng như những chiến
sĩ đã nằm xuống mà hài cốt còn chưa được trở lại quê hương!!!
Rồi
tất cả mọi người đứng lên , tay nắm tay làm thành một vòng tròn vĩ đại quanh
sân cỏ. Tiếng nhạc trong máy phóng thanh vang dội: Bạn hãy hãnh diện làm người
Mỹ, hãy giúp cho những kẻ té quị có một cơ hội đứng lên
Một cảm xúc tràn đầy tình người dâng lên trong
tôi. Tôi nắm tay một cựu chiến binh xa lạ, tay kia nắm đứa con trai và các bạn
tôi cũng nối vòng tay với ngàn người khác. Cánh tay đưa cao, bàn tay nắm chặt,
chúng tôi đong đưa theo tiếng nhạc . Trong không gian của sân cỏ lúc đó không
có gái trai, trắng đen, Mỹ Việt, giàu nghèo, sang hèn, hữu phước hay vô phần.
Lúc đó chỉ có Tình Người, một tình người thuần túy, lồng lộng, chan hòa. Tôi cố
gắng không cho nước mắt trào ra nhưng vô ích. Bài hát chấm dứt, vòng tay đứt đoạn.
Bác sĩ Bob Delzell , giám đốc chuơng trình nhìn qua tôi và nói: Bà chắc chưa
có kinh nghiệm cho buổi lể chấm dứt
3 ngày Stand Down. Lần sau xin nhớ
mang kiếng đen! Nói xong ông và một người phụ
nữ Mỹ gần bên gỡ đôi kiếng đen của họ xuống. Mắt của họ đã đẩm nước.
Rồi
không một câu từ giã nào nữa, đoàn người đã được ăn no ngủ kỹ trong 3 ngày lặng
lẽ xếp thành hàng dài lần lượt rời sân cỏ, nhận gói quà và tiến qua cổng đến
bên các xe bus. Họ không cần phải nói lời cám ơn vì thật ra không có lời nào đủ
để cảm tạ những trái tim ngát hương nầy. Các chiếc xe bus sẽ đổ họ xuống một nơi
nào đó. Từ các nẻo đường gió sương, họ đã tụ tập lại hưởng một chút tình người
rồi lại được trả về với cuộc đời sương gió. Tôi mong lại được gặp họ năm sau như
một kẻ có công ăn việc làm, như một kẻ
thiện nguyện, chớ không phài là Kẻ Không Nhà. Tôi cám ơn các bạn trong đạo
tràng, một số bạn khác ở Long Beach đã
cùng tôi cố gắng rót một chút nước trả lại dòng sông. Tôi ôm hôn , bắt tay từ
giả những người trong ban tổ chức, những người thiện nguyện mà tôi quen biết
trong mấy năm qua. Tôi cảm thấy nhỏ nhoi trước măt họ.Nhỏ nhoi vì không phải họ
là bác sĩ, là giám đốc, là người Mỹ giàu sang. Nhưng tôi thật là nhỏ nhoi trước trái tim vĩ đại tràn đầy tình thương đồng loại của họ.
Tôi
thà tin có Nhân Quả , hưỏng một giọt nước, trả một dòng sông còn hơn là lạnh
lùng vô cảm, nhận rất nhiều nhưng trả chẳng bao nhiêu hay chẳng trả gì hết . Nước
Mỹ tuy giàu nhưng người giàu cũng khóc phải không bạn" Tôi không bao giờ mơ tưởng
được lên cõi Niết Bàn hưởng cảnh cây vàng lá ngọc nhưng tôi cũng không
muốn đào thai trở lại làm đứa trẻ châu Phi gầy đói trơ xương.
Tôi không ngại ngùng nhận ơn khi tôi cần nhưng tôi cương quyết vươn lên để
đền trả lại những ân tình tôi nhận.
Ngày
Lễ Tạ Ơn sắp tới. Bạn và tôi, chúng ta hãy giúp đở cho bất cứ nhân loại
nào cần đến chúng ta, dù đó chỉ là một
dĩa cơm đạm bạc, một câu an ũi chân thành, một phút chăm chú lắng nghe, một lời cám ơn thắm thiết.
Chúng
ta nên biết ơn người lính cứu hỏa đã nằm xuống trong lửa đỏ ngất trời cho ta
yên vui, xum họp. Người vợ hiền ôm con thơ dòng lệ chứa chan.
Chúng
ta nên biết ơn người lính chiến trãi máu
xương nơi Iraq khô cằn cho ta an ninh ,dân chủ. Bà mẹ già lòng đau từng khúc,
mong con yêu chẳng thấy trở về.
Chúng
ta cũng nên cám ơn những người Mễ nghèo nàn còng lưng trên ruộng dâu, luống cải.
Vài trăm đô la quí giá vuợt biên giới
ngàn trùng xa cách, gia đình quạnh hiu bên buổi cơm chiều.
Bạn
ơi, đã có biết bao nhiêu người thức khuya, dậy sớm, phỏng tay chảy máu nơi nhà
bếp, mắt mờ lưng mõi nơi văn phòng, lặn
lội tỉnh nầy, tiểu bang nọ để làm việc.
Họ lái xe hơi, đi xe đạp, bắt xe lửa, trèo máy bay. Họ dùng chân, dùng
tay, dùng trí óc, dùng sức khỏe. Họ làm nguyên ngày, nguyên đêm, đầu đêm, nũa đêm
về sáng. Họ làm nguyên thời gian, bán thời gian, thời gian phụ trội. Họ làm gần, làm xa
xa tít mù để lại gia đình
quạnh quẽ. Họ may mắn được chủ tử tế ân cần. Họ xui xẻo bị chủ rầy la, nhục mạ
Và
dù cho khác biệt thế nào chăng nữa thì họ cũng có cùng chung một chuyện phải
làm: đó là họ phải đóng thuế! Và có khi ta nhận nhũng giọt nước ân tình.
Vậy
dù cho ViệtNam ngàn trùng xa cách với cùng một lịch sữ, một màu da hay là Mỹ gần
nhau trong gang tấc với nhũng xẻ chia thắm thiết thì chúng ta hãy mở lòng ra
yêu thương tất cả, hãy giang tay ra đón
nhận tất cả và cúi đầu nói một tiếng biết ơn.
Happy
Thanksgiving, bạn nhé.
Lệ
Hoa Wilson
(*)
Bạn có thể giúp đở tài chánh hoặc tham gia công tác từ thiện với hội Từ Thiện
Phật Giáo Phổ Hiền bằng cách liên lạc với Pháp Hạnh, điện thoại số 714-878-4294 hoặc vào website của hội
www.hoituthienphohien@yahoo.com
Lệ
Hoa Wilson