• Trang Nhất
  • WebLinks
    • Á Châu
    • Âm Nhạc - Giải Trí
    • Cá Nhân - Gia Đình
    • Chính Trị
    • Cơ Sở Thương Mại
    • Cộng Đồng
    • Du Lịch
    • Hội Đoàn
    • Truyền Thông
    • Tôn giáo
    • Tổng Hợp
    • Văn Học & Nghệ Thuật
    • Xã Hội - Đời Sống
    • Youtube Channel
  • Diễn Đàn
  • Rao Vặt
  • Lịch Sinh Hoạt
  • Liên Lạc
    • Ban Biên Tập
    • Gởi "Bạn Đọc Viết"
    • Gởi Lịch Sinh Hoạt
    • Quảng Cáo
      • Quảng Cáo Báo Giấy
      • Quảng Cáo Online
    • Online
    • Thêm-Sửa Weblink
    • Tòa Soạn
    • Cáo Phó - Phân Ưu
    • Viết Về Nước Mỹ
  • Kênh RSS
Hội nhập | Ghi Danh

Bet at Vietbet

  • Tin Ngày
    • Bình Luận
    • Cộng Đồng
    • Hoa Kỳ
    • Hình Trong Ngày
    • Kinh Tế - Tài Chánh
    • Sức Khỏe
    • Thế Giới
    • Thư Sài Gòn
    • Tin Trong Ngày
    • Trước Thời Cuộc
    • Việt Nam
  • Tin Tuần
    • Cuối Tuần
    • Địa Ốc
    • Gia Đình
    • Nguời Việt Đất Mỹ
    • Thẩm Mỹ
    • Thiếu Nhi
      • Bé Viết Văn Việt
      • Chùm Ảnh Dự Thi 2007
      • Góc Ảnh Của Bé
      • Tranh Dự Thi 2007
      • Thơ Bé
    • Thông Tin - Đời Sống
    • Văn Học Nghệ Thuật
    • Xe Hơi
  • Chuyên Mục
    • Ảnh Sinh Hoạt
    • Báo Xuân
      • Báo Xuân 2013
      • Báo Xuân 2012
    • Chúc Mừng - Nhắn Tin
    • Chức Năng Web VB
    • Di Trú
    • Hội Nhập
    • Luật Pháp
    • Lưu Bút
    • Phân Ưu - Cáo Phó
    • Sách - Báo - Truyện
    • Tác Giả - Bạn Đọc
    • Lưu Trữ
      • 30-4-1975
      • Ảnh Của Bạn
      • Bóng Đá Thế Giới 2010
      • Chuyện Việt Nam
      • Cờ Vàng
      • Bạn & Thuế
      • Bầu Cử
      • Gia Chánh
      • Hí Họa
      • Hội Đoàn
      • Kinh Doanh
      • Lược Sử
        • Nhà Trần Khởi Nghiệp
      • Nhạc cổ điển
      • Phong Thủy
      • Sổ Tay
      • Sự Thật Tết Mậu Thân 68
      • Tiểu thuyết
      • Tâm Linh
        • Cố Đại Lão Hòa Thượng Thích Mãn Giác
      • Tham Khảo
      • Thể thao
      • Trang Thơ
      • Trang Văn
      • Tử Vi 2007
      • Úc Châu
      • Văn Hóa
      • Việt Báo Trẻ
      • Võ Thuật
      • Xã Hội
    • Thời Sự Nóng Bỏng
    • Thương Mại
    • Truyện Đọc
    • video test
  • Viết Về Nước Mỹ
    • VVNM 2013
    • VVNM 2012
    • VVNM 2011
    • VVNM 2010
    • VVNM 2009
    • VVNM 2008
    • VVNM 2007
    • VVNM 2006
    • VVNM 2005
    • VVNM 2004
    • VVNM 2003
    • VVNM 2002
    • VVNM 2001
    • VVNM 2000
    • Thông Báo VVNM
  • Sức Khỏe Là Vàng
  • WebLinks
  • Phim - Ảnh Cộng Đồng
    • Bài Hát
    • Ca Nhạc
    • Nhạc Chọn Lọc
    • Cộng Đồng
    • Hài Kịch
    • Cãi Lương
    • Phật Giảng
    • Suy Niệm
    • Tin Tức Thời Sự
    • Phỏng Vấn Người Nổi Tiếng
    • Phóng Sự - Du Lịch
    • Làng Nghề Việt Nam
    • Gia Đình - Mẹo Vặt
    • Hội Đoàn
    • Lượm Lặt
    • Nấu Ăn - Làm Bếp
    • Nghệ Sĩ
    • Tổng Hợp
    • Thời Trang
Bộ gõ tiếng Việt
Tìm kiếm 
microsoft security essentials Trung Tam Thuong Mai Viet Nam Online
Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com
Bộ Kem Trị Mụn
Tự Quản Trị Website bằng chương trình làm web của VNVN thật dễ dàng và tiện lợi
Quí khách về Bolsa ăn TẾT cần biết nhà hàng, thực đơn và địa điểm? 
Tác giả
0 3 4 A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z

Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com
Ghi danh để nhận Bản Tin
Nhập địa chỉ email.

BÁO XUÂN 2012 - BAO XUAN 2012 -Di cho viet nam - Đi chợ việt nam

Free Webiste - FREE Domain - FREE Hosting - FREE Website Design
Bộ Kem Trị Nám
Lịch Sinh Hoạt Cộng Đồng
advertising call 714-988-5388

di tru bao lanh. di trú bảo lãnh

luat su do phu anh tuan. luật sư đỗ phủ anh tuấn
VVNM Giải Thưởng Việt Báo
Royal Restaurant
luat su nguyen quoc lan. luật sư nguễn quốc lân

Website được tạo bởi VNVN. Nhanh Chóng - Dễ Dàng - Thuận Tiện - Hiệu Quả - An Toàn

Danh Sách Nhà Hàng Khách Sạn Việt Nam
Hôm nay, 06/18/2013 02:23 PM
Mẹ Tôi
(05/10/2011) (Xem: 72933)

Mẹ Tôi

 

Tác giả: Đoàn Thị

Bài số 3171-28471 vb3100511

 

Tác giả cho biết cô họ Nguyễn. Bút hiệu Đoàn Thị do họ chồng ghép với cái tên lót dành cho phụ nữ rất VN thời xưa, hiện làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh. Đoàn Thị chỉ mới tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010, nhưng cho thấy một  sức viết mạnh mẽ. Các bài viết của cô thường đề cập những đề tài rất Mỹ, nhưng tác giả là cư dân Paris. Bài  mới của Đoàn Thị kể về một bà Mẹ không giống những các bà mẹ khác.

 

***

 

Người ta nhắc đến Mẹ để tưởng nhớ, thương yêu, nhớ nhung … động từ nào cũng nói lên sự trân quí, thân thương. Bà mẹ nào cũng được suy tôn, dù bà là bà bán ve chai, là công nhân, công chức, doanh nhân thành đạt, bác sĩ, kỹ sư … tất cả đều sống chết vì con, vui buồn với con, vì đối với họ, con cái là một báu vật.

Mẹ tôi không giống họ, vì mẹ tôi sinh con chỉ vì yêu người đàn ông của mẹ, và khi cuộc tình đã chết thì anh em chúng tôi ẩn hiện xớ rớ đâu đó trong cuộc đời mẹ, như một bức tranh cũ, một tấm hình kỷ niệm nằm ở xó bếp.

Mẹ sinh tôi năm mẹ lên mười bảy tuổi, đám đầy tháng của tôi được tổ chức ở nhà hàng Maxim TPCHM cuối thập niên tám mươi, và mẹ rất hài lòng, buổi lễ hôm đó đánh dấu mẹ đã giã từ cái gốc nhà nghèo của mình, mẹ tập tễnh giao du với dân dư ăn dư mặc.

Bố đáng tuổi "bố của mẹ", một đời vợ ba con, chưa ly dị, ai cũng nghĩ bố dụ dỗ mẹ tôi, gái vị thành niên, sự thật hoàn toàn trái ngược. Chính mẹ đeo đuổi bố trong giới ăn chơi phòng trà, bài bạc dạo đó vì mẹ muốn dứt bỏ cái gốc con gái nhà nghèo, bà ngoại khóc hết nước mắt cũng không lay nổi mẹ quay về với gia đình.

Mẹ mang bầu tôi, bố thuê nhà ở riêng với mẹ, nhưng bố vẫn đi về với vợ con của bố, má Thảo đã quen với thói trăng hoa của bố, cả hai sống ly thân, chờ ngày bố đi Mỹ theo diện HO.

Dạo đó Sàigòn rón rén đón việt kiều trở về từ Mỹ, Pháp… bố làm áp phe với mấy bà VK về VN, mua bán nhà đất sẳn dịp tìm lại một chút ân tình họ để lại lúc ra đi. Bố đúng là một Gentleman của thời Sàigòn tập tễnh mở cửa, tiếng Tây, tiếng Anh, bố rành những câu sáo ngữ rất chuẩn như, « ngọn gío nào đưa bạn đến đây », Sàigòn đang học nói tiếng Liên xô toát mồ hôi hột, vậy mà bố lôi ra mớ văn hóa thuộc địa lịch lãm, bảo sao các bà Vờ Kờ không mê.

Cũng nhờ tiền của mấy bà VK đưa bố đi mua bán, mẹ tôi mới có cuộc sống sung túc, nhà cao cửa rộng thuê người giúp việc trông tôi. Mẹ đánh bạn với mấy bà đeo hột xoàn trong sòng bài, tập tành hút thuốc, uống Whisky, Champagne, đánh bạc để gia nhập giới ăn chơi thanh lịch.

Mùa VK về nước, bố vắng nhà liên tục, đi Đà Lạt, Nha Trang đổi gió với khách hàng, mẹ có ghen cũng chịu thua, vì khi chọn bố, mẹ đã chấp nhận kiếp chồng chung. Má Thảo đâu có làm khó mẹ, vậy thì mẹ càng không có cớ làm khó bố, vả lại mẹ đang tiêu tiền của họ, gía họ không về VN, không biết cuộc sống của mẹ sẽ ra sao.

Bố làm hồ sơ đi Mỹ, mẹ khóc một trận vì trong danh sách không có tên mẹ và tôi, xứ Mỹ đâu có luật đa thê, tuy đã biết trước nhưng mẹ vẫn khóc, mẹ dễ khóc nhưng cũng dễ nguôi, chỉ có bà ngoại là nuốt nước mắt vào tim nên nỗi buồn cứ gậm nhấm bà đến chết.

Ngày bố ra đi với gia đình, mẹ vừa sinh em tôi được sáu tháng, lần này mẹ vừa khóc vừa xỉu, mặc cho bố hứa năm sau sẽ quay về. Năm đó tôi lên ba, từ phi trường TSN ba mẹ con tôi dắt díu quay về căn nhà không có bố, tôi bỗng thấy lòng mình trống vắng như đứa mồ côi.

Vài tháng sau mẹ tôi có bồ mới, bác Trụ, việt kiều giàu lắm, mẹ mới hai mươi mốt, tuy đã hai con nhưng trông vẫn mòn con mắt, vì mẹ chưa bao giờ thức đêm cho con bú hoặc thay tã. Bác cở tuổi bố tôi, một vợ ba con, đã ly dị, dân du học trước 75, về Sàigòn kinh doanh nhà đất.

Mẹ có cuộc tình mới, anh em tôi lui vào dĩ vãng, lúc này mẹ lão luyện hơn thời sống với bố, ăn chơi sành điệu, quen biết cũng nhiều. Mẹ cùng bác nhảy vào giới nhà đất, bác mua nhà để mẹ đứng tên, vì VK không có quyền sở hữu bất động sản, sau đó nâng cấp nhà, trang trí nội thất … bán lại kiếm lời.

Ngày bố quay về thăm chúng tôi, mẹ đang cặp kè với bác, VK đại gia, vài ngàn dollars bố dằn bóp đâu thấm gì với mươi căn nhà gía cả trăm ngàn dollars những năm chín mươi, bố là VK nghèo so với bác Trụ.

Để đánh dấu mối tình bạc trăm ngàn đó, mẹ sinh em Nancy cho bác, trong lúc mẹ mang bầu, bác Trụ lăng nhăng với gái trẻ, mẹ lại khóc như mưa. Bác hết lời phân trần, chỉ là giải quyết chuyện đàn ông trong lúc mẹ trong giai đoạn cuối của thai kỳ, cấm vận cả tháng làm sao bác cầm cự nổi, nên phải « xả cảng » đó đây.

Thấy mẹ không có khả năng giữ tiền mà chỉ biết tiêu tiền, bác chuyển chủ quyền mấy căn nhà mẹ đang đứng tên sang người khác, tình cảm giữa hai người bắt đầu rạn nứt, và để không thua kém bác, mẹ cũng bắt bồ với một VK khác. Lão này đến với mẹ vì số tiền bác Trụ trả huê hồng cho mẹ công mua bán mấy căn nhà sau khi sửa chữa và và kiếm lời quá cao.

Mẹ lại sống cuộc tình tay ba như thời bố tiếp đón mấy bà VK về Sàigòn mua bán nhà đất và họ thuê bao một chút ân tình của bố trong nghiệp vụ kinh doanh. Lão VK về hưu này thấy mẹ có tiền rủng rỉnh nên tấp vào ăn hôi, vì bác Trụ vẫn lui tới với mẹ để thăm em Nancy. Con bé chưa thôi nôi bố nó với mẹ tôi đã rã đám, và nó cũng cùng số phận như anh em tôi khi bác và mẹ tôi thực sự chia tay nhau, lão VK cũng biến mất khi mẹ hết tiền. 

Vài năm sau mẹ quen một gã VK trẻ, lớn hơn mẹ vài tuổi, chưa có vợ, nghe nói gia đình chú An không hài lòng, dù gì chú cũng là trai tơ, trong khi mẹ tôi hai đời chồng, ba đứa con. Chú yêu mẹ lắm, mặc cho gia đình ngăn trở, chú quyết sống chung với mẹ, chú còn ghen với bác Trụ mỗi khi bác đến thăm Nancy, có lần chú đánh bác vì bác nói xấu mẹ tôi. Mẹ lại mang bầu, mỗi một mối tình phải để lại một dấu tích, một kỷ vật, đó là tiêu chí của mẹ, chỉ khổ cho anh em tôi, chúng tôi trở thành phế phẩm mỗi khi mẹ cho ra đời một sản phẩm mới.

Bố tôi lại quay về thăm chúng tôi, bố rất tự ái khi thấy mẹ lại có mối tình mới, đặc biệt chồng của mẹ toàn là VK tuy chưa có ai chính thức cưới mẹ, thế là bố và bác Trụ rủ nhau đi uống cà phê để nói xấu mẹ tôi. Số mẹ hẩm hiu, gặp toàn VK ti tiện, nhỏ mọn, tụ nhau lại để nói xấu phụ nữ. Chú An xin tiền gia đình đi buôn nhà đất với mẹ, gia đình chú đành chấp nhận vì mẹ sinh Tony, cháu đích tôn cho họ. Mua bán thua lỗ, mẹ với chú An cơm không lành canh không ngọt, đã thế lại có một cán bộ trẻ xen vào cuộc tình của mẹ. Cô em có con không chồng, bỏ tiền mua đứt chú An, chỉ vì cái quốc tịch ngoại quốc của chú, họ lại dắt díu nhau đi mua bán nhà đất.

Giời ạ, bất động sản là một mặt hàng kinh doanh định mệnh hay sao, mà mối tình nào của mẹ tôi cũng bắt đầu và kết thúc ở cái nghiệp này.

Mấy ông VK này cũng lạ, không hề dành giựt con cái với mẹ tôi như mấy ông Tây, ông Mỹ bên kia đại dương, hết tình họ rủ áo ra đi một cái rẹt, còn tiền thì họ trợ cấp chút đỉnh, hết tiền thì tàng hình luôn như chú An, tìm khắp Sàigòn cũng không thấy chú ở đâu.

Mẹ tôi cực kỳ lãng mạn, chia tay mấy ông chồng, mẹ buồn lắm, lên mạng kết bạn bốn phương, chỉ chơi với VK thôi, việt nam đừng có mơ, mẹ không để mắt tới họ đâu. Anh em chúng tôi sống lây lất với số tiền còm cõi do bác Trụ trợ cấp cho Nancy, tôi là thằng anh đầu đàn, phải vác mặt đi mượn tiền cho mẹ và chăm lo các em những khi mẹ vắng nhà đi chơi đó đây với kép mới ở ngoại quốc về.

Với thời gian tôi trở nên vén khéo như đàn bà, biết cách mượn tiền và khất nợ, một năm bố gửi vài trăm đô cho anh em tôi, tôi phải dấu mẹ để lo cơm nước. Học hết lớp mười hai, không có tiền học đại học, tôi xin bố vài trăm đô, học khóa « bảo vệ » để tìm việc làm.

Bố đi Mỹ gần hai mươi năm, bố đã làm đơn bảo lãnh cho hai anh em tôi đi Mỹ từ mươi năm nay, nhưng Income của bố thấp quá, nên hồ sơ của chúng tôi còn nằm đâu đó bên Mỹ, chưa về tới Sàigòn.

Mẹ chia tay với chú An đã sáu năm rồi, thằng Tony vẫn là dân VN vì khi sinh nó mẹ giận chú nên không cho chú nhận con, bây giờ bà cán cộng dẫn chú đi mất xác, thằng nhỏ sau này chắc đi bộ đội mút chỉ. Con Nancy khá hơn vì được bố nó thừa nhận, tuy là VK nhưng con nhỏ sống vất vưởng nghèo khó với chúng tôi, tiền trợ của nó bị bà vợ sau của bác Trụ cắt xén, con nhỏ ở tuổi teen, có cha có mẹ cũng như không, nó trở chứng và trở nên bất trị.

Số mẹ tôi đào hoa, chát trên mạng một thời gian, me tôi lại quen một VK mới, lớn hơn mẹ một con giáp rưỡi, một đời vợ hai con, đã ly dị, lão hẹn sẽ về ra mắt mẹ và đám con của mẹ. Me tôi rất thật thà, khi quen với ai mẹ kê khai lý lịch rõ ràng, ở giai đoạn này mẹ đã qua ba đời chồng và có bốn đứa con, có sao nói vậy người ơi, như thế mới biết ai yêu mình thật lòng chứ. Điểm lại mấy mối tình trước, ai cũng yêu mẹ tôi hết mình, yêu đến mù quáng luôn, chỉ có độ bền vững là dưới mức trung bình, nên không có cuộc tình nào vượt nỗi ngũ niên.

Lần này tôi hồi hợp lắm, mẹ đã quá bốn mươi, sinh con thêm chỉ tội nghiệp cho em tôi nếu ba của nó lại chia tay với mẹ tôi như những mối tình trước. Mẹ tôi tin như đinh đóng cột, cứ sinh con để trói chân người ta, mà không chịu hiểu, làm sao giữ được người đi, kinh nghiệm thương đau những lần trước, cứ một lần sinh con là một lần chia tay.

Trước khi tôi đi Mỹ, ông VK có về Sàigòn như đã hứa với mẹ, ông dẫn chúng tôi đi chơi đó đây và quay về xứ bảo để thu xếp công việc và sẽ về sống với mẹ. Mẹ tôi vui như được hồi sinh, đã bảy năm rồi, mẹ tôi cô đơn không có một bờ vai để nương tựa, ngoài cái vai đi muợn tiền và khất nợ của tôi.

Anh em tôi đi Mỹ, ai nghe cũng mừng cho chúng tôi, vậy mà tôi lại thấy buồn, người ta đi Mỹ để vào đại học, hoặc học một nghề nào đó để nuôi thân sau này, còn tôi mang một trọng trách, phải kiếm tiền gửi về để mẹ tôi tiêu xài. Ở lại VN với đồng lương bảo vệ chỉ đủ lo tiền chợ mà thôi, qua đây hy vọng tôi có cơ hội kiếm tiền nhiều hơn.

Xứ Mỹ thời kinh tế down, việc làm không nhiều như tôi nghĩ, may mà có người quen giúp tôi xin được chân chạy bàn trong tiệm phở, một tháng có vài trăm đô dằn bóp, cuối tháng phụ bố tiền share phòng, má Thảo đã ly dị bố từ lâu rồi.

Ông VK xách vali về Sàigòn sống với mẹ, tôi thở phào, đỡ lo phải gửi tiền liền tù tì về cho mẹ, tưởng qua đến đất hứa, đời sẽ khá hơn, nhưng một lần nữa, tôi vẫn phải đa mang mẹ tôi.

Một năm sau mẹ lại mang bầu, thỉnh thoảng mẹ bảo tôi gửi tiền cho mẹ, vì ông VK này cơm đong gạo phát, còn mẹ tôi quen tiêu tiền không cần đếm, ông than thở phải nuôi con Nancy và thằng Tony khiến me tôi áy náy.

Chín tháng mười ngày, mẹ sinh em bé, ông VK bế con vào sứ quán làm khai sinh, thừa nhận đứa con ngoài giá thú, xong thủ tục hành chính, ông quay về mẫu quốc làm giấy tờ hành chính để chuẩn bị về Sàigòn sống luôn. Trước khi đi hai người lại gây gỗ một trận tam bành, mẹ gọi cho tôi khóc sướt mướt và bảo tôi gửi tiền vì ông ta để lại rất ít tiền sợ không đủ dùng trong lúc ông vắng mặt.

Tôi mới qua Mỹ được hai năm, tiền không dư bao nhiêu, vậy mà mẹ cứ gọi bảo tôi gửi tiền, có khi phải gửi gấp để đóng tiền học cho Tony. Tôi nản quá, đôi khi muốn trốn mẹ, nhưng nghĩ lại thấy thương mẹ, sao cả đời mẹ cứ lận đận vì tình, hy vọng lần này mẹ sẽ dừng bước giang hồ.

Hy vọng của tôi tan thành mây khói, ông VK quay trở lại và đòi chia tay với mẹ, mẹ lại sống dở chết dở vì mối tình muộn vừa chớm đã tàn úa, ông hứa sẽ lo đầy đủ cho em bé, tại sao ông không chịu hiểu mẹ tôi cần tình và cả tiền của ông nữa. Em tôi có hiện hữu trên cõi đời này cũng như không, nếu ông còn ở với me, thì em tôi sẽ có cha và mẹ, nếu ông ra đi, số phận em tôi sẽ hẫm hiu như chúng tôi, không cha không mẹ, dù mẹ tôi vẫn còn đó.

Sao anh em chúng tôi cứ phải đi tìm tình mẫu tử mà mẹ tôi chưa bao giờ cảm nhận, suốt đời mẹ chỉ khao khát tình yêu, tình yêu thuần túy lãng mạn, mà các con chỉ là sợi dây mong manh không trói nổi đôi chân của những người đàn ông không bao giờ chọn mẹ tôi là điểm dừng bước.

Có lúc tôi giận mẹ lắm, sao mẹ sinh chúng tôi làm gì để làm khổ chúng tôi, nhưng nghĩ lại tôi lại thương mẹ, suốt đời mẹ chưa bao giờ được hạnh phúc trọn vẹn. Dù sao chúng tôi cũng có mẹ để yêu thương, còn mẹ tôi không có ai để yêu, vì những người đàn ông đi qua đời mẹ, đều bỏ mẹ ra đi. Năm anh em chúng tôi cộng lại cũng không lắp nổi khoảng trống trong tim mẹ, năm đứa chúng tôi không bằng một gã đàn ông chung tình mà mẹ chưa tìm thấy.

Đoàn Thị

  • Tweet
PDFIn TrangGửi mail

Xem Thế Hệ Trẻ video gốc bằng Thế Hệ Trẻ Website. Mỗi ngày một bài cho các em nhỏ tập học tiếng Việt.
bộ kem trị mụn

Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com

Tin / Trang
Đang xem 1 - 15 của 32 bài 1 2 3 »
Rồng Cháu (03/08/2013) (Xem: 568)
Tác giả định cư tại Pháp, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Rồng Cháu kể chuyện tình hai họ Pháp Viêt đề huề chờ cháu bé vào đời cuối năm Thìn.
Xem thêm
Rồng Cháu (02/23/2013) (Xem: 16451)
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, 25 năm ở Mỹ, hiện cư ngụ tại Irvine cùng gia đình. Bài viết về nước Mỹ thứ ba của ông là chuyện hậu valentine Day, ngắn nhưng ý nghĩa. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết.
Xem thêm
Tản Mạn Cuối Năm (12/29/2012) (Xem: 29131)
Tác giả làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp. Họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang để nhận giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là Giải Á Hậu.  Bài viết mới, chuyện cuối năm bên Tây vẫn đầy hương vị của Little Sàigon.
Xem thêm
Cũng Là Tạ Ơn (11/28/2012) (Xem: 42918)
Tác giả là cư dân châu Âu, làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp. Tuy sống bên kia Đại Tây Dương, những bài viết của cô thường thường rất bén nhậy với chuyện của người Việt tại Mỹ. Họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang để nhận giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là Giải Á Hậu.  Bài viết mới của cô là tâm sự về mùa lễ tạ ơn năm nay.
Xem thêm
Bên Ni (09/02/2012) (Xem: 42589)
Tác giả là cư dân châu Âu, làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp. Tuy sống bên kia Đại Tây Dương, những bài viết của cô thường thường rất bén nhậy với chuyện của người Việt tại Mỹ. Họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang để nhận giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là Giải Á Hậu.
Xem thêm
Ngày Của Mẹ Năm Nay (05/15/2012) (Xem: 54046)
Tác giả là cư dân châu Âu, làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp. Tuy sống bên kia Đại Tây Dương, những bài viết của cô thường thường rất bén nhậy với chuyện của người Việt tại Mỹ. Họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang để nhận giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là Giải Á Hậu.  Bài viết mới của cô là là chuyện Mothers Day 2012 của một nàng dâu người Mỹ tóc vàng.
Xem thêm
Cố Nhân (04/27/2012) (Xem: 52175)
Tác giả là cư dân châu Âu, làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp. Viết Về Nước Mỹ 2011, Đoàn Thị đã bay từ Paris sang dự họp mặt để nhận giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là Giải Á Hậu. Bài viết mới của cô là chuyện tình lửng lơ sau “cơn sóng thần 1975.”
Xem thêm
Đóa Hồng Muộn (03/14/2012) (Xem: 62620)
Ly dị vợ rồi, ở một mình ên chịu sao thấu, đàn ông tuổi nào cũng cần phải được nâng khăn sửa túi. Lại có người hù dọa, già mà sống đơn độc, tuổi thọ sẽ teo lại ngắn ngủn.
Xem thêm
Rồng Con (01/27/2012) (Xem: 52925)
“Mẹ ơi, em đi bô rồi », tiếng cu Beo gọi tôi đi rửa cho em
Xem thêm
Paris - Cali, Ra Đi, Trở Lại (01/26/2012) (Xem: 56718)
Sau bốn mươi ngày lênh đênh trên biển, vô đảo Thái Lan vài tháng
Xem thêm
Thanksgiving: Tri Ân (11/19/2011) (Xem: 80617)
Đoàn Thị tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010, và cho thấy một  sức viết mạnh mẽ
Xem thêm
Xóm Nhà Sàn (09/03/2011) (Xem: 67739)
Tôi thích xóm nhà sàn, Cali làm gì có sông hoặc lạch như con kênh bên cầu Trương Minh Giảng ở Sàigòn
Xem thêm
Bên Lề Họp Mặt VVNM 2011 (08/03/2011) (Xem: 59995)
Tác giả cho biết cô họ Nguyễn, bút hiệu Đoàn Thị do họ chồng ghép với cái tên lót dành cho phụ nữ VN thời xưa, hiện làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh tại nước Pháp
Xem thêm
Bố Vắng Nhà (06/18/2011) (Xem: 69436)
Tác giả cho biết cô họ Nguyễn, bút hiệu Đoàn Thị do họ chồng ghép với cái tên lót dành cho phụ nữ VN thời xưa
Xem thêm
Mẹ Tôi (05/10/2011) (Xem: 72933)
Tác giả cho biết cô họ Nguyễn. Bút hiệu Đoàn Thị do họ chồng ghép với cái tên lót dành cho phụ nữ rất VN thời xưa, hiện làm việc trong một văn phòng thiết kế công chánh. Đoàn Thị chỉ mới tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010, nhưng cho thấy một  sức viết mạnh mẽ. Các bài viết của cô thường đề cập những đề tài rất Mỹ, nhưng tác giả là cư dân Paris. Bài  mới của Đoàn Thị kể về một bà Mẹ không giống những các bà mẹ khác.
Xem thêm
Tin / Trang
Đang xem 1 - 15 của 32 bài 1 2 3 »
Bộ Kem Trị Nám
Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com
Tìm kiếm
Copyright © 2013 vietbao.com All rights reserved www.vnvn.net
Best viewed with FireFox, Chrome, Safari, Opera, IE 8 at resolution of 1024x768