Hẹn
Hò
Tác
giả: Lệ Hoa Wilson
Bài
số 3188-28488 vb7070511
Tác giả là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ
Hoa, sinh năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài
viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết
hôn với một chàng hải quân Hoa Ky.ø Cưới nhau: 1972, hiện có 5 con. Tới Mỹ năm
1975. Từ 1985, hai vợ chồng mở v/p Di Trú và Thuế Vụ tại Long Beach." Sau đây là lời tác giảnói về bài viết mới của
bà: "Đây là tâm sự của một chàng thanh niên, có cảm xúc nhưng không biết viết nên lời, nên tôi viết thay cho "hắn".
Hy vọng trong tình cảm của hắn có phảng phất chút nào tình cảm của con tôi, con
bạn
"
***
Cuộc
đời tôi đi đến giai đoạn mà tôi cần phải hẹn và đi ra ngoài tiêu xài một ít thời
giờ với một người đàn bà khác không phải là vợ tôi. Và vợ tôi cũng hoàn toàn đồng ý, lại còn nhấn
mạnh rằng nàng biết tôi rất yêu thưong người đàn bà kia và những cuộc gặp gở đó
sẽ làm cho tôi thành một người tốt hơn, sẽ giảm đi những nổi ray rức mà tôi
đang mang nặng trong lòng và hạnh phúc gia đình sẽ vì đó mà tăng thêm.
Thì
ra nàng đã biết. Vì một ngày kia tôi nhận được một cái email và nó như một tiếng
sét đánh vào cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi là một người xữ sự công bình , lý trí vững
chắc. Tôi cũng có vui buồn nhưng tôi không lãng mạn thương vay khóc mướn. Là
nhà toán học, tôi nhìn cuộc đời như một bài toán, hai cộng hai là bốn, không
thêm bớt, không sai trật. Tôi sống lương thiện và thành công trong một xã hội
văn minh. Và thảnh thơi cho đến khi tôi nhận được cái email đó.
Tôi thấy mình như Thạch Sùng giàu nhứt nước nhưng không có cái chén mẻ để
uống trà. Tôi thấy mình như vị đại đế La
Mã, xâm lăng vạn quốc nhưng không có một người hầu cận trung thành. Tôi bỗng nhận thấy tôi còn thiếu. Có phải
tôi bị cái gì gọi là mid life crisis
không" Sao tôi lại cảm thấy trong tôi những
tình cảm, những ý nghỉ mà tôi chưa từng có "
Tôi
nghe lời vợ và làm cái hẹn đầu tiên. Đến ngày hẹn tôi đi làm về sớm hơn một
chút để chuẩn bị. Tôi tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo thoải mái, hôn vợ và các con rồi
lái xe ra đi.
Trên
đường đi, tôi bâng khuâng suy nghỉ không biết sẽ nói gì cho suốt buổi gặp mặt.
Tôi lại tự giận mình đã đâm đầu vào sự rắc
rối nầy. Cuộc đời sẽ giản dị hơn nếu chiều nay tôi ngồi ăn cơm với vợ con và
xem trận banh chung kết. Đó là những người thân cận có cùng một tầm hiểu biết,
vui cùng một nếp sống , thích cùng một kiểu cách. Người đàn bà tôi hẹn sẽ không
hiểu gì về thị trường chứng khoán, không có một ý niệm nhỏ nhen nào về sự huyền
diệu của bộ máy điện toán, không biết ai là Julia Roberts, ai là Kobe Bryant,
ai là Bill Gates ! Tôi làm sao có thể chia xẻ với người đàn bà đó như tôi đã
chia xẻ với vợ tôi trong mười tám năm qua " Đồng ý là giữa chúng tôi đã từng có
sự yêu thương thắm thiết nhưng thời
gian đã làm cho tôi trở nên một ngưòi có
học, có địa vị. Tôi bận rộn với những thăng tiến nghề nghiệp, với chuẩn bị nghỉ
hè, với thị trưòng lên xuống , với thù tiếp bạn bè, với gia đình vợ con. Còn người đó thì hình như đứng yên một chỗ nếu
không nói rằng càng ngày càng đi vào quên lãng !
Sau
cùng tôi cũng đến. Tôi bấm chuông. Cửa mở. Người đàn bà đứng đó, quần tây nâu,
áo sơ mi kem điểm vài cành hoa nhỏ nhã nhặn, khăn choàng rêu quanh cổ, tóc bạc
trắng, nụ cười rạng rở trên mặt. Tôi ngắm nghiá bà , MẸ TÔI, và lòng tôi bỗng
rung động. Như một tia chớp trong cơn bảo
làm sáng choang bầu trời mưa u ám, óc tôi bỗng hiện ra hình ảnh thân thương rực
rở của một thuở nào, khi mẹ phải về quê hai tuần để săn sóc cho bà ngoại bị ốm
đau. Khi mẹ về, tôi mở cửa thấy mẹ đứng đó tay xách giỏ trái cây từ quê lên, bà
giang tay ra và tôi ríu rít nhào vào lòng
mẹ. Nổi vui mừng của tôi khi thấy người mẹ thân yêu trở về cũng như nổi vui mừng của mẹ khi thấy đứa
con hạnh phúc đón chào làm hai mẹ con ôm nhau mà nước mắt rưng rưng. Có bút mực
nào tả nổi sự tin cậy, thương yêu, cảm thông của hai mẹ con trong giây phút đó.
Và
Tôi Đã Tìm Thấy Ánh Mắt Đứa Con Nhỏ Ngày Nào Trong Ánh Mắt Của Người Mẹ Già Hiện
Tại !
Một
đứa con nhỏ mà thời gian và ích kỷ đã làm cho nó tìm đủ mọi lý do, mọi viện dẫn
để xa mẹ, để khỏi buộc ràng vào một người mẹ đang đi vào tàn tạ, lãng quên.
Sau
khi ba tôi mất, mẹ cùng hai người bạn chung nhau muớn một căn nhà, tạo thành nơi
tu niệm. Vợ chồng tôi thỉnh thoảng đem
con tới thăm mẹ và vì sự rộn ràng của nhiều người nên tôi và mẹ không bao giờ
có một phút riêng tư nào để tâm sự. Vã lại
tôi không biết phải nói gì với mẹ. Sự trưởng thành đã làm cho tôi thành người
xa lạ.
Tôi
thương mẹ nhưng hình như sự hiện hữu của mẹ nơi tôi không còn là một chuyện tối
cần thiết nữa. Nói đúng ra nếu tôi xa vợ con trong một tuần lòng tôi day dứt buồn
rầu , tôi thật là ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mong ngóng xong việc để trở
về. Nhưng với mẹ thì không. Tôi tới thăm mẹ vì bổn phận hơn là tự nguyện. Khi
viếng thăm biết mẹ khỏe mạnh, tu học đều đặn thì tôi yên lòng. Một thùng xoài,
vài hộp sầu riêng, năm ba gói trà xanh, cái áo lạnh vào dịp tết tây , bình hoa
tươi ngày Lễ Mẹ, gói lì xì vài trăm mùng một tết..tôi hãnh diện đã làm tròn đầy
bổn phận một đứa con hiếu thảo. Còn mẹ
vui hay buồn, có nhớ quê hương đến ngẩn ngơ, có sầu cuộc đời lẻ bóng đến não ruột,
có lo xót dạ vì thân nhân, đồng bào nghèo khổ ở quê nhà..thì chẳng phải là vấn
đề của tôi. Tôi chẳng phải đã điên đầu đối
phó với hàng trăm vần đề của riêng tôi hay sao. Tôi làm gì còn có thời giờ để
mà lo cho ai nữa ! Dù đó là mẹ. Vã chăng tôi đã cung cấp đầy đủ vật chất để mẹ
sống một cuộc đời thoải mái.
Cho
đến ngày hôm nay, khi nhìn ánh mắt của mẹ, hình như mẹ còn cần thiết một chút gì, hình như tôi
còn thiếu sót một chút gì.
Thấy
tôi ngơ ngẩn, mẹ mĩm cười hỏi : "Sao vậy con " bộ con không được khoẻ à " mấy
bà bạn nghe mẹ có hẹn đi ăn tối với con, mấy bả phục lăn mẹ."
Tôi
tiến lên nắm lấy tay mẹ và lần đầu tiên kể từ khi xa quê hương, kể từ khi tôi
trưởng thành, tôi NHÌN và THẤY mẹ.
Tôi
đã nhìn mẹ lau nước mắt khi lạy mồ mã ông bà trước khi vượt biên, tôi đã nhìn mẹ
mệt mõi ngồi dựa đầu vào ghế xe chờ tôi ra khỏi lớp học , tôi đã nhìn mẹ vui mừng
dơ tay vẩy lia lịa khi tôi tiến lên bục nhận bằng đại học, tôi đã nhìn mẹ xuýt xoa bàn tay phỏng khi nấu
những bửa ăn chiều,tôi đã nhìn mẹ vấn lại vành khăn tang trong ngày đưa tiển ba ra mộ. ..
Ôi
, tôi đã NHÌN mẹ qua bao nhiêu nụ cười
và nước mắt, qua bao nhiêu thăng và trầm của gia đình , của cuộc đời , nhưng
tôi chưa bao giờ THẤY mẹ, người mẹ tuyệt vời của tôi. Tôi nhìn mọi chuyện mẹ
làm như một sự tự nhiên, như một bài toán giản dị, như một đáp số phải có. Tôi
chưa từng bỏ ra một phút để nhìn sâu vào linh hồn mẹ , để thấy giọt nước mắt
trong tim mẹ khi ba bất chợt ra đi, tôi chưa từng dừng lại một bước chân để ngậm
ngùi san sẻ với mẹ ánh mắt nhẫn nhịn trên đường đời khi mẹ vất vã nuôi
con, tôi chưa từng nghỉ tới một lúc nào
đó tôi sẽ âu yếm sờ vào bàn chân nhỏ nhắn
đã bước những bước cương quyết trên chông gai để bảo vệ gia đình huyết nhục.
Hai
mẹ con chọn một nhà hàng nhỏ, ấm cúng và cùng ăn tối với nhau. Trước khi gặp mẹ
tôi bồn chồn không biết phải nói gì với mẹ cho qua một buổi chiều. Vậy mà khi
chúng tôi ngồi xuống bàn thì hai mẹ con nói không dứt chuyện. Mẹ kể cho tôi
nghe những ngày còn con gái, những kỷ niệm thân thương khi mẹ gặp ba, những bất
hạnh mẹ trải qua trong những năm chiến tranh, những xót xa khi làm dâu, những hạnh
phúc khi có đứa con đầu, những dòng nước mắt khi anh tôi tử trận
Tôi
bỗng quên hết mọi chức vị tôi đang có, mọi quyền lực tôi cố tạo, mọi tranh chấp
tôi toan tính. Trước mặt tôi là một người đàn bà tầm thường, giản dị, không
khoe khoang, không tranh dành, không hơn thiệt. Mẹ duyên dáng dắt tôi vào thời
thơ ấu, vào tuổi trăng tròn, vào lúc lớn khôn. Mẹ hiền từ thêm vào bài học của
từ bi và trí tuệ. Tôi tìm thấy nơi mẹ lòng can đảm, óc sáng suốt và một tình
yêu thương đồng loại không phân biệt chủng tộc, không gián đoạn dù cho mẹ ở trong hoàn cảnh nào.
Hơn
hết mọi sự, tôi bỗng nhận thấy tôi không tỏa rộng ra trong không gian vì học vấn
của tôi, tôi không cao lớn lên với thời gian vì chức vị của tôi. Trái lại tôi
trầm lắng xuống ,mọc rễ khắng khít với những ông chú, bà dì, những đứa cháu họ
gần xa, những người hàng xóm tôi đã quên
mặt, những dành dựt rộn rịp của bến xe đò miền tây, những khói bụi mù bay của chiếc xích lô máy,những mồ hôi
nhễ nhại của chị hàng rong, những hàng dừa nặng trái ven sông, những hoa quả ngọt
tươi của Lái Thiêu trù phú, nhũng sóng vỗ rầm rì của bãi biển Nha Trang . Tôi nặng
nề gắn chặt vào Quê Hương và Nguồn Cội.
Mầu
nhiệm hơn tôi lại thấy biết ơn mọi chuyện nhỏ nhoi quanh tôi mà tôi chưa từng để
mắt đến, ly cà phê sửa nóng từ tay người hầu bàn buổi sáng , trái dâu tươi được
hái bởi người Mễ còng lưng trên luống đất nâu vàng , tiếng còi hụ rền vang của
xe chửa lửa, ánh mắt nghiêm nghị vô tình của người cảnh sát khi viết tờ giấy phạt,
tiếng trẻ con vô tư cười đùa trong sân trường , tiếng búa gỏ chan chát của quan
toà khi tuyên án , tiếng súng đì đùng trên đường phố Libya, lá cờ Mỹ lạnh lùng
bao phủ cái áo quan , dòng lệ chứa chan
của người vợ trẻ
Trong phút chốc mọi chuyện tốt xấu, đúng sai, mọi người
với đủ màu da, mọi tôn giáo với nhiều niềm tin khác nhau,mọi hạnh phúc, mọi khổ đau
hoà trộn lại , thâm nhập vào
nhau, xô đẩy nhau, nương tựa nhau làm
thành một dòng sông triền miên tuôn chảy trong tôi.Và tôi
đón nhận nó với một nụ cười.
Mẹ
đã cho con cuộc đời và bây giờ mẹ cho con tình yêu. Yêu đời. Yêu người. Yêu điều
thiện. Yêu luôn điều ác.Tôi cầm tay mẹ. Nhìn và Thấy mẹ. Tôi dịu dàng nói : "
Con cám ơn Mẹ" và tôi bỗng ngạc nhiên nhận ra rằng bốn tiếng đó không phát ra từ
miệng tôi mà lại phát ra từ tim tôi.
Vợ
tôi có lý. Tôi cần phải đi ra ngoài một mình, tiêu xài một ít thời gian với một
người đàn bà không phải là nàng , biết
chắc rằng điều đó sẽ làm cho tình yêu giữa vợ chồng tôi khắng khít hơn , làm
cho sự liên lạc giữa cha con tôi đậm đà hơn và làm cho tôi trở thảnh một con người
tốt hơn.
Tôi
cám ơn bạn tôi đã gởi cho tôi cái email
trong đó có bài thơ dịch ra từ một tờ báo Mỹ nói về cha mẹ và con cái, một
bài thơ giản dị nhưng đã thay đổi cả cuộc đời tôi.
Tôi
cám ơn hai người đàn bà đã mang đến cho tôi Tình Yêu Mầu Nhiệm khiến tôi đi thảnh
thơi giữa cuộc đời đầy những lên xuống , đầy những hạnh phúc và khổ đau.
Happy
Mother's Day, Mẹ Yêu Dấu !
Happy
Mother's Day, Em Yêu Dấu !
Lệ
Hoa Wilson