Đoạn Cuối Một Cuộc Tình
Tác giả tên thật Hùng Túy Trước, tuổi Giáp Ngọ, cư trú tại Austin,
Texas, đã góp nhiều bài Viết Về Nước Mỹ đặc biệt. Giải thưởng Việt Báo
năm thứ ba, cùng lúc với giải danh dự, Chúc Chân còn nhận thêm giải
"Writing on America" cho bài viết bằng Anh ngữ. Sau đây là bài viết mới
nhất của cô.
Chàng và nàng khắng khít như bức ảnh đôi lứa đính kèm.
Chuyện tình nào mà không đến đoạn cuối. Những chuyện tình nổi tiếng thế
giới, cũng như những chuyện tình nổi tiếng Việt Nam, lúc nào cũng éo le
với đoạn cuối chia ly sầu thảm.
Câu chuyện tình nổi tiếng thế
giới qua mấy thế kỷ có lẽ là Chuyện “Romeo và Julliet.” Tôi biết đến câu
chuyện tình nầy qua phim “màn ảnh đại vĩ tuyến” trình chiếu ở Sài Gòn
năm 1972. Romeo and Juliet là một vở bi kịch được tạo dựng bởi văn hào
lừng danh William Shakespears, viết trong khoảng năm 1591 và 1595. Cốt
chuyện được đưa lên phim ảnh Mỹ năm 1968, nhưng mãi 4 năm sau mới đến
được Việt Nam.
Ở Việt Nam chuyện tình nổi tiếng nhất qua nhiều
thập niên có lẽ là Chuyện Tình Lan và Điệp. Hầu hết chúng ta đều biết
chuyện tình nầy qua bản nhạc mang cùng tên của Mạc Phong Linh & Mai
Thiết Lĩnh, tức nhạc sĩ Lê Minh Bằng, rất phổ biến trong thập niên 60s
trên dĩa nhựa do Sóng Nhạc phát hành. Nhưng một số có thể không ít,
trong đó có cả tôi, chưa từng đọc qua tác phẩm “Tắt Lửa Lòng” của Nguyễn
Công Hoan phát hành năm 1933. Tác phẩm “Tắt Lửa Lòng” viết về hai nhân
vật chính Lan và Điệp, đã trở thành cốt truyện cho rất nhiều sáng tác
tân nhạc, vọng cổ, tuồng cải lương và phim ảnh Việt Nam.
Cả hai
cuộc tình Romeo-Julliet và Lan-Điệp đều là loại chuyện tình lãng mạn
trong một bối cảnh xã hội thủ cựu, khắc khe. Nhưng chàng và nàng đã yêu
nhau bất kể hoàn cảnh cách trở trái ngang. Cả hai cuộc tình đều kết
thúc bằng cái chết bi thảm. Cũng may những cuộc tình nầy chỉ là kết quả
hư cấu của người viết. Nếu hầu hết những cuộc tình thật sự trên cõi đời
nầy đều có đoạn cuối như thế cả, thì nhân loại bây giờ chắc đã ghi tên
trong danh sách sinh vật có nguy cơ tuyệt chủng.
Trở về thực tại,
có rất nhiều cuộc tình thuận thảo và đã dẫn đến kết quả là hôn nhân và
gia đình. Ở Mỹ theo thống kê của National Center for Health Statistics,
năm 2009 có 2,077,000 uyên ương kết hôn, với tỉ số hôn nhân là 6.8 trên
1,000 tổng số dân, và những căp kết hôn xong ly dị với tỉ số 3.4 trên
1,000 tổng số dân. Con số cho thấy hậu vận của phân nửa số chú rể cô dâu
tại Mỹ là đưa nhau ra toà ly hôn.
Thường những cuộc tình đã đưa
đến hôn nhân rồi ly dị thì đoạn cuối cũng khá thê thảm. Đây là lúc phải
nhờ đến luật pháp, và đương nhiên cần đến luật sư và tòa án để giải
quyết những dị biệt mà khi lấy nhau cả hai đều không dè. Nàng có thể
than ai mà dè chàng trác táng tới vậy. Còn chàng thì kể, ai hay nàng có
thể điêu ngoa tới vậy.
Tôi xin kể với các bạn đoạn cuối một cuộc
tình Việt Nam có thật trên đất Mỹ chứ không phải hư cấu. Đây là một
cuộc tình đã đưa đến hôn nhân mỹ mản. Một cuộc tình không kết thúc ở tòa
án, cho nên không có luật sư và không có ly dị. Cuộc tình này tuy không
lâm ly bi đát, nhưng đến đoạn cuối thì cũng khá khá bi lụy.
Chàng
và nàng lấy nhau từ thuở còn son. Nàng xinh gái, là tiểu thư nhà giàu
miền nam, được cho học gia chánh, nữ công đầy đủ, nên thêu thùa bếp núc
nấu ăn là nghề của nàng. Chàng đẹp trai, cũng từ gia đình giàu có, môn
đăng hộ đối. Chàng học trường Tây, vô nhà binh từ hồi mới thành lập Quân
Lực Việt Nam Cộng Hòa. Vì không chịu theo đảng Cần Lao Nhân Vị thời Đệ
Nhứt Cộng Hoà, nên chàng không được thăng cấp lên tướng. Tuy nhiên
chàng vẫn là một sĩ quan cao cấp nên cuộc đời chàng và nàng khá thoải
mái.
Đương nhiên sau khi lấy nhau, nàng nấu cho chàng ăn đủ hết
các món khoái khẩu miền nam, cũng như các món ăn Tây Tàu nàng học được ở
các trường gia chánh. Nghe đến đây các đấng nam nhi ở Mỹ thời nay chắc
đã bắt đầu ao ước phải chi vợ tui được vậy! Thấy ham thiệt, lý tưởng
quá, đi làm mệt về nhà có người nấu cơm ngon cho ăn, còn gì hạnh phúc
hơn trên đời. Keep dreaming, cứ tiếp tục ước mơ đi các đấng nam nhi ơi!
Vì giấc mơ đó hiếm khi thành sự thật, hoặc đôi khi có thành sự thật thì
cũng hơi phũ phàng.
Rồi thế là chàng và nàng sống bên nhau, cuộc
tình kéo từ Việt Nam thời ông Diệm cho tới khi qua Mỹ thời Obama. Chàng
và Nàng không nặng nhẹ hơn thua, vì chàng lúc nào cũng biết định đề
chịu thua trước đỡ hơn thua sau.
Qua Mỹ chàng và nàng sống cũng
khá thoải mái. Ở Mỹ, mặc dầu đi làm full time bận rộn nhưng nàng vẫn
tiếp tục nấu cho chàng ăn như khi ở Việt Nam. Đất Mỹ hồi thời mới khai
thiên lập địa đâu có rau thơm, mồng tơi, lá lốt (làm thịt bò lá lốt),
vân vân, để chờ đón dân tị nạn Việt qua. Nên chàng ra công xúc đất trồng
rau để cung cấp rau cải Việt Nam cho nàng. Sau ngày làm việc, nàng nấu,
chàng ăn, chàng rửa bát, một cuộc sống bình đẳng thái hòa, một cuộc
tình hạnh phúc tuyệt vời. Bên nhau được hơn 50 năm, bây giờ cuộc tình
mới bắt đầu lâm ly bi lụy.
Nàng mang chứng bệnh đường cao, nhưng
vẫn thích làm bánh ngọt, nấu chè điều chi.Mặc dầu được chàng săn sóc
thuốc men cho nàng kỹ lưỡng, nhưng căn bệnh trường kỳ từ từ tác hại
nàng. Bệnh nặng dần, lấy bớt đi thị giác của nàng, nên nàng phải nghỉ
việc.Tuy nhiên còn hơi sức, nàng vẫn tiếp tục nấu nướng đều đặn hàng
ngày.
Thế rồi chàng tới tuổi hưu trí và nghỉ hưu, chàng và nàng
bắt đầu cuộc sống nhàn tản. Chàng trồng rau chăm chỉ hơn, và nàng nấu
nướng cũng chăm chỉ hơn. Mỗi ngày chàng chăm lo cho nàng, chích thuốc
cho nàng không thiếu sót. Chàng và nàng khắng khít như bức ảnh đôi lứa
(đính kèm.)
Theo năm tháng bệnh tình nàng tác hại thêm. Đến khi
thận suy không chịu hoạt động nữa, nàng phải đi lọc máu mỗi tuần ba lần.
Và mỗi tuần ba lần chàng thức từ lúc gà chưa gáy, tức khoảng ba bốn giờ
sáng, ở Mỹ phải coi đồng hồ mới biết giờ gà gáy, chuẩn bị cho nàng chu
đáo. Khăn gói quả mướp chàng lái xe đưa nàng lên nhà thương, xong chàng
trở về nhà nghỉ vài tiếng, sau đó trở lên nhà thương đón nàng về.
Ngày
khỏe nàng rán nấu để dành cho chàng ăn ngày nàng đi lọc máu không khỏe.
Cho đến khi không còn ngày nào trong tuần nàng còn khoẻ. Nhưng cũng
không sao, nàng vẫn tiếp tục nấu ăn hàm thụ cho chàng, có nghĩa là chàng
vô bếp làm theo lời nàng chỉ dẫn. Nếu các bạn ăn bánh mì chiên tôm món
ruột của nàng, các bạn sẽ không biết là do tay chàng làm. Thiệt tình là
vậy.
Cuộc sống hàng ngày với các món ăn hàm thụ tuy vậy vẫn êm
ấm ngọt bùi, thỉnh thoảng hơi bị gián đoạn đôi chút khi emergency nàng
phải lên nhà thương nằm ít hôm. Hai năm nay nàng nằm nhà thương đều đặn
hơn. Chàng bây giờ đã hơn 80 tuổi, tuy yếu nhưng vẫn còn lái xe được và
lên xuống nhà thương theo nàng cũng đều đặn. Còn nàng, nàng cố quên đi
những đớn đau thể xác để sống bên chàng.
Tuy không còn sức khoẻ
tốt, nhưng nàng vẫn không buông xuôi, vẫn luôn ước mong, hy vọng được
sống tới đứa cháu nầy ra trường, đứa nọ đám cưới. Hope brings life. Hy
vọng mang sức sống. Cho đến khi, một hôm chàng thấy hơi khó chịu bụng
dưới nên đi bác sĩ. Sau một đợt thử nghiệm, bác sĩ phán chàng bị ung
thư.
Hôm chúng tôi nghe chàng bị ung thư mổ sơ khảo nghiệm có
tới thăm. Thường thì tới thăm chốc lát thôi rồi về. Nhưng hôm đó chúng
tôi ngồi lại hơi lâu. Khác hẳn những lần tới thăm trước, lần đó chàng và
nàng tâm sự hơi nhiều, nhứt là nàng kể đủ chuyện. Đương nhiên những mẩu
đối thoại bây giờ đã vượt ngoài khuôn khổ lãng mạn.
Nàng kể cây
chanh ngoài patio chàng mua ở Home Depot tuần rồi ba mươi mấy đồng cho
được sáu trái. Cười cười nàng nói, tính ra chanh một trái năm sáu đồng
nhưng thấy trái trên cây cũng ham. Từ khi nàng không còn khỏe, chàng và
nàng đã bán căn nhà lớn, dọn về một condo nhỏ với cái patio và một mảnh
đất sau chật hẹp. Cây trái chỉ còn vài cây chọn lựa trồng trong chậu.
Nàng
nhắc căn nhà cũ, trong vườn sau chàng có trồng cho nàng mấy cây mãng
cầu xiêm có trái thơm ngọt, mấy cây thanh long trái ra nặng trỉu oằn cả
cành cây, nhớ lại còn ham. Chàng có trồng mấy cây cóc cho trái chua lè,
nàng hay bẻ lá cóc non vào gói bánh xèo ăn chua chua như đọt lụa Việt
Nam. Mấy cây đu đủ chàng trồng để bẻ lá gởi bưu điện cho bạn đồng liêu
xưa dùng trị liệu chứng ung thư đang làm khổ ông bạn lúc đó. Nàng nhớ
mấy cây ngọc lan cho bông thơm nưc; ngọc lan rất khó trồng nhưng chàng
vẫn trồng được, mỗi năm chàng chịu khó khuân cây vào green house che giá
lạnh mùa đông. Mấy cây quỳnh hoa chàng trồng cho cả chục cái bông nở về
đêm, từng cái to như cái tô với những cánh bông mỏng manh tỏa hương
thơm ngát. Nàng nhớ cái bồn bông súng, mớ rau càng cua, rau đắng, rau
ngổ lá lốt chàng trồng.
Nàng kể, và kể thật nhiều những kỷ niệm.
Ngày chàng và nàng từ Việt Nam, ngày chàng và nàng mới đặt chân lên đất
Mỹ, đến chuyện vui buồn khúc quanh cuộc đời làm việc trong hãng xưởng
Mỹ. Sau cùng cũng đến chuyện hiện tại. Nàng kể chàng bây giờ phải lo
theo trị liệu thì không có thể theo chăm sóc nàng được, nhưng cũng bảo
bây giờ nàng sống đủ rồi không còn tiếc nuối chi, nàng muốn ra đi cho
rồi. Chúng tôi giả lả khuyên nàng đừng lo nhiều. Nhưng thiệt tình mà
nghĩ, tình cảnh chàng và nàng cũng khó khăn. Trời hơi khuya chúng tôi
cáo lui để cho chàng và nàng nghỉ ngơi. Nàng bảo không sao đâu, già
không ngủ nhiều.
Hôm sau tôi được điện thoại về nàng. Trên đường
chàng lái xe đưa nàng đi lọc máu sáng hôm đó, nàng đã ra đi không trở
về. Đó là đoạn cuối một cuộc tình Việt trên đất Mỹ.
Chúc Chân