• Trang Nhất
  • WebLinks
    • Á Châu
    • Âm Nhạc - Giải Trí
    • Cá Nhân - Gia Đình
    • Chính Trị
    • Cơ Sở Thương Mại
    • Cộng Đồng
    • Du Lịch
    • Hội Đoàn
    • Truyền Thông
    • Tôn giáo
    • Tổng Hợp
    • Văn Học & Nghệ Thuật
    • Xã Hội - Đời Sống
    • Youtube Channel
  • Diễn Đàn
  • Rao Vặt
  • Lịch Sinh Hoạt
  • Liên Lạc
    • Ban Biên Tập
    • Gởi "Bạn Đọc Viết"
    • Gởi Lịch Sinh Hoạt
    • Quảng Cáo
      • Quảng Cáo Báo Giấy
      • Quảng Cáo Online
    • Online
    • Thêm-Sửa Weblink
    • Tòa Soạn
    • Cáo Phó - Phân Ưu
    • Viết Về Nước Mỹ
  • Kênh RSS
Hội nhập | Ghi Danh

Bet at Vietbet

  • Tin Ngày
    • Bình Luận
    • Cộng Đồng
    • Hoa Kỳ
    • Hình Trong Ngày
    • Kinh Tế - Tài Chánh
    • Sức Khỏe
    • Thế Giới
    • Thư Sài Gòn
    • Tin Trong Ngày
    • Trước Thời Cuộc
    • Việt Nam
  • Tin Tuần
    • Cuối Tuần
    • Địa Ốc
    • Gia Đình
    • Nguời Việt Đất Mỹ
    • Thẩm Mỹ
    • Thiếu Nhi
      • Bé Viết Văn Việt
      • Chùm Ảnh Dự Thi 2007
      • Góc Ảnh Của Bé
      • Tranh Dự Thi 2007
      • Thơ Bé
    • Thông Tin - Đời Sống
    • Văn Học Nghệ Thuật
    • Xe Hơi
  • Chuyên Mục
    • Ảnh Sinh Hoạt
    • Báo Xuân
      • Báo Xuân 2013
      • Báo Xuân 2012
    • Chúc Mừng - Nhắn Tin
    • Chức Năng Web VB
    • Di Trú
    • Hội Nhập
    • Luật Pháp
    • Lưu Bút
    • Phân Ưu - Cáo Phó
    • Sách - Báo - Truyện
    • Tác Giả - Bạn Đọc
    • Lưu Trữ
      • 30-4-1975
      • Ảnh Của Bạn
      • Bóng Đá Thế Giới 2010
      • Chuyện Việt Nam
      • Cờ Vàng
      • Bạn & Thuế
      • Bầu Cử
      • Gia Chánh
      • Hí Họa
      • Hội Đoàn
      • Kinh Doanh
      • Lược Sử
        • Nhà Trần Khởi Nghiệp
      • Nhạc cổ điển
      • Phong Thủy
      • Sổ Tay
      • Sự Thật Tết Mậu Thân 68
      • Tiểu thuyết
      • Tâm Linh
        • Cố Đại Lão Hòa Thượng Thích Mãn Giác
      • Tham Khảo
      • Thể thao
      • Trang Thơ
      • Trang Văn
      • Tử Vi 2007
      • Úc Châu
      • Văn Hóa
      • Việt Báo Trẻ
      • Võ Thuật
      • Xã Hội
    • Thời Sự Nóng Bỏng
    • Thương Mại
    • Truyện Đọc
    • video test
  • Viết Về Nước Mỹ
    • VVNM 2013
    • VVNM 2012
    • VVNM 2011
    • VVNM 2010
    • VVNM 2009
    • VVNM 2008
    • VVNM 2007
    • VVNM 2006
    • VVNM 2005
    • VVNM 2004
    • VVNM 2003
    • VVNM 2002
    • VVNM 2001
    • VVNM 2000
    • Thông Báo VVNM
  • Sức Khỏe Là Vàng
  • WebLinks
  • Phim - Ảnh Cộng Đồng
    • Bài Hát
    • Ca Nhạc
    • Nhạc Chọn Lọc
    • Cộng Đồng
    • Hài Kịch
    • Cãi Lương
    • Phật Giảng
    • Suy Niệm
    • Tin Tức Thời Sự
    • Phỏng Vấn Người Nổi Tiếng
    • Phóng Sự - Du Lịch
    • Làng Nghề Việt Nam
    • Gia Đình - Mẹo Vặt
    • Hội Đoàn
    • Lượm Lặt
    • Nấu Ăn - Làm Bếp
    • Nghệ Sĩ
    • Tổng Hợp
    • Thời Trang
Bộ gõ tiếng Việt
Viết Về Nước MỹVVNM 2009 
microsoft security essentials Trung Tam Thuong Mai Viet Nam Online
Bộ Kem Trị Mụn
Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com
Tự Quản Trị Website bằng chương trình làm web của VNVN thật dễ dàng và tiện lợi
Quí khách về Bolsa ăn TẾT cần biết nhà hàng, thực đơn và địa điểm? 
  • VVNM 2013
  • VVNM 2012
  • VVNM 2011
  • VVNM 2010
  • VVNM 2009
  • VVNM 2008
  • VVNM 2007
  • VVNM 2006
  • VVNM 2005
  • VVNM 2004
  • VVNM 2003
  • VVNM 2002
  • VVNM 2001
  • VVNM 2000
  • Thông Báo VVNM
Tác giả
Nguyễn Phục Hưng
  • Xóm Đạo Houston

Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com
Ghi danh để nhận Bản Tin
Nhập địa chỉ email.

BÁO XUÂN 2012 - BAO XUAN 2012 -Di cho viet nam - Đi chợ việt nam

Free Webiste - FREE Domain - FREE Hosting - FREE Website Design
Bộ Kem Trị Nám
Lịch Sinh Hoạt Cộng Đồng
advertising call 714-988-5388

di tru bao lanh. di trú bảo lãnh

luat su nguyen quoc lan. luật sư nguễn quốc lân
VVNM Giải Thưởng Việt Báo
Royal Restaurant
luat su do phu anh tuan. luật sư đỗ phủ anh tuấn

Website được tạo bởi VNVN. Nhanh Chóng - Dễ Dàng - Thuận Tiện - Hiệu Quả - An Toàn

Danh Sách Nhà Hàng Khách Sạn Việt Nam
All | 0-9 | A B C D Đ E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z
Hôm nay, 06/18/2013 02:43 PM
Que Diêm
(12/17/2009) (Xem: 113607)
Tác giả : Phan

Que Diêm

Tác giả: Phan
Bài số 2813-1628883- vb5121709

Tác giả là một nhà báo tại Dallas. Ông từng phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine, và hiện trong nhóm chủ biên của báo Trẻ, đã góp nhiều bài viết đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007. Sau đây là bài viết mới nhất.

***

Những khi bỗng rảnh, tôi ưa lái về những nơi bỗng nhớ, gặp những người bỗng dưng… Có khi thấy lòng lâng lâng hối hận là sao lâu quá mình không ghé thăm người này. Cũng có bực bội khi gặp lại người không ưa từ trước, bây giờ càng khó ưa hơn. Lấn cấn trong lòng là mình thay đổi.
Hôm nay tôi gặp lại anh Than. Tên đúng của anh thì quên rồi. Hồi làm chung đã lâu, anh ưa “than” nên mọi người gọi anh là anh Than. Tôi với anh tay bắt mặt mừng. Sau xe còn xách bia uống dở, tiếc của mang về từ hôm gặp anh Thuần làm Phòng thương mại, ngoài nhà hàng Năm Hứa. Tôi mời anh Than quá bước qua nhà hàng Tàu lai rai chơi. Anh từ chối như anh chưa bao giờ nhận lời vì tai nạn ham vui lần đó. Câu chuyện cũ lại lù lù tái hiện trong đầu. Anh chị đến dự tiệc tân gia của một người bạn làm chung với chúng tôi. Ai nấy đóng tiền cho người đại diện mua quà chung, gọi là của anh chị em trong hãng. Đóng tiền ngay tại tư gia tân gia khi chưa vô tiệc. Chị nhà đi dự tiệc, nhưng dứt khoát không đóng tiền khi thủ qũy truy thu. Mọi người bỏ qua thôi. Nhưng anh lỡ trớn đã đưa vợ đi tiệc, anh mượn anh em vài chục để hùn hạp với đồng nghiệp. Chị nhà làm lớn chuyện như anh thua bạc thua bài tán gia bại sản. Anh xin lỗi mọi người, mỗi ngày, tới làm không ai quên được chuyện bé xé ra to. Cũng từ đó về sau, anh từ chối mọi sinh hoạt cuối tuần của đồng nghiệp cho tới ngày hãng đóng cửa.
Chiều gặp lại này cũng đành ngồi ngoài bãi đậu xe, uống bia, nghe anh than…

“Ong ạ! Người ta bảo là sông có khúc, người có lúc. Sao cái khúc của tôi nó dài… cái lúc của tôi nó buồn ghê lắm.”
“Khúc dài, lúc càng vui. Sao anh buồn ghê vậy"”
“Tôi làm không biết bao nhiêu việc, từ khi hãng đóng cửa. Có nghe bạn bè thỉnh thoảng gặp, có nói chuyện về anh. Mừng cho mọi người, buồn cho tôi. Mất việc là mất hết. Mất hết…”
“Cũng còn vợ cũ chứ hả"”
“Giá không còn hay hơn!”
“Buồn thiệt. Dzô.”
“Bây giờ anh làm gì"”
“Làm người ở ở nhà mình.”
“Tối ngủ bà chủ"”
“Hết hứng thú.”
“Hết pin hay hết thuốc chữa"”
“Cứ như anh, có khổ mấy cũng vui. Sao tôi buồn hoài.”
“Ai cấm anh vui!”
“Không có gì vui. Chả lẽ ra đường cười một mình, cho người ta nói mình rồ à!”
“Thì anh đi kiếm việc gì làm đỡ. Không dư giả cũng hơn ngồi nhà nghĩ quẫn.”
“Tôi có nghỉ ngày nào đâu, cũng đi làm đấy chứ. Gặp buổi khó khăn, người ta mướn mình vài tháng, lại hết việc.”
“Hiện anh đang làm gì"”
“Tôi làm cable. Ngày năm chục bạc. Họ sai mình như chó, mắng như con…”
“Đời bây giờ, người ta xem mình như cứt, muốn ăn lúc nào ăn. Cơm cha áo mẹ công thầy của mình bỏ cả anh ạ! Tôi cũng oải lắm rồi, nhưng đi loanh quanh chỉ thêm đời mỏi mệt. Đi đâu cũng chỉ gặp những người nô lệ da vàng, những người chuẩn bị sống bằng cách kiếm tiền tới chết chứ chưa sống ngày nào…”
“Anh đang làm gì"”
“Bán ít chữ nhặt nhạnh từ vũng lầy của chúng ta.”
“Tạm ổn chứ"”
“Tùy mình, nhắm hay mở mắt…”
“…”
“Anh làm cable, công việc có đều không"”
“Không. Tháng, vài trăm bạc. Cầm cái check chẳng vào đâu. Còn phải đợi chủ gọi mới được đi nhà bank. Họ cũng đâu có tiền trong bank đâu.”
“Tìm việc khác. Đưa số điện thoại đây, tôi tìm việc phụ cho.”
“Tôi có điện thoại đâu, cắt rồi. Chán cable, nhưng lẩn quẩn mãi…”
“Bắc được cable với con mụ nào rồi phải không"”
“Nói ra, anh lại cười tôi lẩm cẩm. Thân lo chưa xong còn đèo bòng…”
“Rồi, mắc dịch cúm chim. Mỹ, Việt… khai mau. Cỡ anh không dám đụng Mễ đâu, đừng nói dóc nha cha.”
“Tôi… có ăn gan cóc tía cũng không dám. Đàn bà họ dân chủ, dân quyền dữ lắm. Vợ tôi thôi dọn dẹp nhà cửa đã lâu. Tôi ít việc hơn thì phụ hợ cũng phải. Bà ấy thôi giặt giũ, rồi thôi luôn cơm nước…”
“Thảo nào anh ốm như que diêm.”
“Tôi thì nói làm gì. Mấy đứa con trông vào ông bố không tiền, mới khốn nạn.”
“Rồi anh lo nổi cho mấy đứa nhỏ không" Sao không la làng lên, anh em biết đâu mà giúp…”
“Chưa đến nỗi đó. Tôi có tiền thì mua sẵn mấy thùng mì gói làm căn bản cho mấy cha con. Hôm khá việc thì đi chợ cho con cái có miếng ăn. Mấy đứa nhỏ cũng ngoan. Con nít bên đây khôn sớm, chả dại như mình thuở nhỏ. Chúng nó có ý lắm.”
“Thế chị lên bàn thờ từ bao giờ"”
“Được thế đã phúc. Hôm nào tôi có đi chợ thì bà ấy về ăn cơm nhà. Hôm cha con tôi mì gói thì bà ấy tan sở, ghé ăn gì đấy, rồi về. Thỉnh thoảng thèm, mua về ăn một mình. Con cái không đụng tới thì chửi đổng. Hôm có bạn bè ghé chơi, order nhà hàng về ăn, vui. Chả kể gì chồng con. Vợ chồng đến thế đã cùng chưa"”
“Chưa. Trước khi cùng, đàn ông nó khùng. Đàn bà bây giờ họ dân chủ lắm, đến thằng chồng nổi khùng, nó bằm cho vịt ăn. Họ mới cam lòng.”
“Một dạo, bà ấy đòi ly dị. Nhưng cuống lên vì con không ai lo, đời nào lại đi dặn con: Có sốt cũng ráng chịu đến hết buổi học. Đừng bảo cô giáo gọi mẹ… Tôi thôi đi làm xa để lo con, nhưng làm gần thì không có việc. Cha không việc làm thì ông toà phải giao con cho mẹ thôi. Thế là tính tới tính lui, tự cất đơn ly dị để đi làm overtime miệt mài. Cái gì thay đổi cũng qua được, lòng người đổi thay nó khốn khổ cho gia đình…”
“Anh cũng có tuổi rồi, cũng cần tinh thần ổn định mà lo tuổi già. Nhà cửa xe cộ xong hết chưa"”
“Cũng vì có tuổi rồi, sức tôi đã đuối từ khi mình còn làm chung hãng. Toàn anh em đỡ đần cho. Bây giờ, nhà xe đã xong. Điện nước chung nhau trả. Cứ như người share phòng. Tôi thương con anh ạ. Chả biết Chúa gọi khi nào…”
“Hay anh gọi ổng trước đi, coi Ngài giúp được gì không" Hình như lúc này Văn phòng Chúa Cứu Thế đang bị Sở thuế truy thu, không thấy ngài nhận đơn kêu khổ!”
“Đừng nói bậy.”
“Sorry.”
“…”
“Bia ngon thật đấy, lâu không uống…”
“Thôi, nói chuyện đèo bồng nghe đi. Anh vừa già, vừa nghèo, vừa không job. Chỉ được cái hiền. Ai cho anh câu cable cũng kể là có hai con mắt khóc người một con…”
“Ba cái vừa của anh đúng cả. Ma nào nhìn tới tôi.”
“Vậy đèo bồng cái quái gì, anh lúc này úp mở dữ nghen!”
“Chuyện thằng nhóc. Chả họ hàng. Nhưng người cùng khổ thì thương nhau…”
“Anh nhận con nuôi"”
“Bố bảo không dám. Tôi đi làm cable, bữa đực bữa cái. Người ta gọi mới đi. Gặp thằng nhóc Mỹ trắng hẳn hoi, lễ phép ra phết. Nó đến xin tôi ly nước trong cái thùng nước uống của anh em thợ. Hôm đó chúng tôi đang làm bên hông khách sạn. Anh em đuổi nó đi, tôi thấy bất nhẫn quá. Trời thì nóng đổ đom đóm mắt, thùng nước, hôm nào cũng đổ bỏ mỗi chiều về. Cho người ta một ly, xá gì. Tôi gọi lại cho. Thấy tội nghiệp nó quá. Nó biết mọi người nghĩ nó giả xin nước để ăn cắp đồ nghề của chúng tôi. Nó cảm ơn và xin lỗi tử tế, rồi đi.
Tôi ám ảnh thằng nhỏ dễ thương, mặt mày sáng sủa, lễ phép. Chắc lại chuyện gia đình! Hôm sau, tôi thấy nó cũng còn lảng vảng quanh khách sạn. Công việc thì nhiều, tôi nói ông xếp: Mướn nó đi, mướn nó phụ việc. Nó không phải dân ăn cắp đâu. Ong xếp mướn nó, nhưng giao cho tôi coi chừng. Thế là tôi với nó bằng nhau. Ngày năm chục bạc. Nó ít nói lạ thường, tôi giúp nó việc đưa rước đi làm. Làm tiền mặt nên cũng chẳng ai quan tâm lý lịch. Gia đình nó có vẻ khá giả, nhưng không hiểu sao để cho thằng bé lang thang. Hôm ăn trưa xong, ai cũng ngả lưng tí rồi làm, nó ngồi một mình dưới tàn cây, mân mê cái quẹt ga. Cuối cùng vứt vô thùng rác. Tôi nhớ ra ban sáng, sau khi rước nó, tôi ghé đổ xăng. Tôi thích cái quẹt nhựa đó vì người ta dán bên ngoài hình tờ trăm đô la. Tính mua lấy hên, nhưng hà tiện, lại thôi. Không ngờ thằnh nhóc táy máy của cây xăng. Lạ là nó không hút thuốc thì lấy cắp cái quẹt làm gì" Lạ hơn là lấy được rồi vứt bỏ. Tôi nhặt lại cái quẹt mới tinh trong thùng rác. Chiều đó, tôi hỏi nó. Thằng bé khóc thút thít. Nó bị bệnh ăn cắp, không cưỡng lại được. Từ năm lớp 10 đã bị cảnh sát bắt, tù tội. Bỏ học. Ra tù, lại ăn cắp, vứt bỏ… bị bắt, vô tù.”
“Gia đình nó không can thiệp gì à"”
“Cha nó chết trận bên Trung đông. Mẹ đi bước nữa. Người cha kế không quan tâm đến nó. Thậm chí đuổi đi. Mẹ nó can thiệp cho nó được ngủ nhà đã là ân huệ. Tội quá.”
“Tôi có biết về căn bệnh đó. Người bệnh chỉ cốt sao lấy bằng được cái họ thích. Sau đó vứt bỏ. Một căn bệnh tâm lý, cần gặp bác sĩ tâm lý thì khỏi thôi.”
“Miếng ăn không có thì tiền đâu đi bác sĩ…”
“Bây giờ, thằng bé đó ở đâu" Có còn làm chung với anh không"”
“Trong tù.”
“…”
“… Nó hai mươi tuổi rồi chứ nhỏ nhít gì nữa. Chừng nửa năm trước. Tôi với nó có việc đều cả tháng nên cũng đỡ. Chiều về, thấy cái xe bán có tám trăm đô la, coi được lắm. Tôi tính mua cho nó để nó có thể đi làm nhiều hơn, kiếm tiền. Những hôm cần làm đến khuya, người ta trả thêm tiền, nhưng tôi chiều phải về lo con cái. Nó phải về theo tôi vì nó không có xe. Ai mà ngờ được nó nhón cái kính lão của ông già chủ xe. Ông già cũng độc địa kinh hồn. Để im đến hôm sau, chúng tôi trở lại giao tiền, lấy xe. Bà vợ ông trong phòng gọi cảnh sát. Thế là thằng nhỏ đi tù vì cái kính lão còn trong túi nó. Tôi van lạy hết lời, trình bày hết lẽ… ông già không tha, cảnh sát không tha được vì nó đang probation. Họ đuổi tôi đi, lằng nhằng họ bắt bắt luôn cả lũ. Chả biết sao lại quên vứt cái kính mấy đồng bạc ấy đi. Số thằng nhỏ ở tù.”
Hết bia, trời cũng tối và lạnh. Tôi tạm biệt anh không đành. Giúp anh không xong vì thân mình cũng lo chưa xong. Những dây đèn giáng sinh đã lập loè xanh đỏ gọi mời. Chút tiền tiện tặn trong bóp cũng chưa chắc có mua được gì cho vợ con để gọi là quà. “Những người khốn khổ thì thương nhau…” anh nói ban nãy đó! Anh nuôi con bữa cơm, bữa mì. Còn vô tù thăm thằng nhỏ bơ vơ… Chúa ở trước mặt, Chúa ở cùng anh chị em, chừa thằng nhỏ. Thôi…
“Anh Than ơi! Tôi có vài trăm, dành dụm mua quà giáng sinh cho gia đình. Tôi chia đôi với anh, để tất cả những đứa trẻ được vui. Hôm nay, anh chịu ngồi uống bia là tôi vui lắm rồi. Đừng từ chối sự chia sẻ của tôi. Sông có khúc người lúc nhúc, loài động vật hoang tưởng này ngày càng đông... Hy vọng anh bỏ thói ăn nói dễ hiểu lầm. Giáng sinh vui nha.”
“Mọi sự rồi thay đổi. Tôi tin Chúa lòng lành. Tôi xin anh một trăm cho thằng nhỏ Mỹ. Không mượn khi không có khả năng trả. Ngày mai, tôi đi thăm nó trong tù. Tù bây giờ cũng đói anh ạ! Ăn không no, nói gì tới quà giáng sinh…”
“Tôi cũng tin anh. Tạm biệt.”
Chúa đi về hướng gió. Người gầy như que diêm.
Phan

  • Tweet
PDFIn TrangGửi mail

Xem Thế Hệ Trẻ video gốc bằng Thế Hệ Trẻ Website. Mỗi ngày một bài cho các em nhỏ tập học tiếng Việt.
bộ kem trị mụn

Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com

Gửi ý kiến. (vui lòng viết tiếng Việt có dấu) Tiếng Việt Còn. Người Việt Còn.
U1=Ú -|- U2=Ù -|- U3=Ủ -|- U4=Ũ -|- U5=Ụ -|- A6=Â -|- U7=Ư -|- A8=Ă -|- D9=Đ
Ý kiến không dấu sẽ không hiển thị. Cảm ơn bạn đọc cộng tác bảo tồn tiếng Việt.
Nhìn văn nói người. Vui lòng góp ý trong tinh thần tôn trọng, văn minh.
Tên của bạn
Email của bạn
Đánh giá (tùy ý)
    Nhập những ký tự ở hình bên vào ô bên dưới.
    Tin / Trang
    Sắp theo
    Đang xem 1 - 15 của 337 bài 1 2 3 ... 23 »
    STT Tên bài Xem Ngày viết
    1
    Vô Thường Quán
    Phan
    153804 07/21/2010
    2
    Quà... Hỏi...quà...
    Nguyễn Thi
    93576 12/31/2009
    3
    Mẹ Tôi Bị Bệnh Parkinson’s
    Nguyễn Thị Lan Phương
    88016 12/30/2009
    4
    Nước Mỹ Là Thiên Đường?
    Dương thượng Trúc
    88183 12/29/2009
    5
    "credit,” Lợi Và Hại
    Chu Tất Tiến
    114568 12/29/2009
    6
    Parking Lot Và Parking Lost
    Vĩnh Hầu
    96140 12/28/2009
    7
    Vàng Son Đã Mất
    Huyên Chương Quý
    98267 12/27/2009
    8
    Trường Mỹ, Trường Ta
    Phạm Công Lý
    87441 12/25/2009
    9
    Noel: Thị Trấn Chula Vista
    Nguyễn Trung Tây
    143210 12/24/2009
    10
    Cây Giáng Sinh Tình Yêu
    Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh
    115535 12/23/2009
    11
    Món Quà Giáng Sinh
    Yên Sơn
    56890 12/22/2009
    12
    Em Và Quê Hương
    Tịnh Tâm
    82630 12/21/2009
    13
    Phải Ôm Cho Sát Vào...
    PHILA TO
    64301 12/20/2009
    14
    Ông Mỹ Của Tôi
    Vành Khuyên
    81989 12/19/2009
    15
    Que Diêm
    Phan
    113607 12/17/2009
    Tin / Trang
    Sắp theo
    Đang xem 1 - 15 của 337 bài 1 2 3 ... 23 »
    Xem theo ngày »
    Apogee Kimberly Skin 1888depsang.com
    Bộ Kem Trị Nám
    Tìm kiếm
    Copyright © 2013 vietbao.com All rights reserved www.vnvn.net
    Best viewed with FireFox, Chrome, Safari, Opera, IE 8 at resolution of 1024x768